Chương 2.3 KẾT THÚC CÓ HẬU
- Home
- [NOVEL] Ngọt ngào điên dại - Mối tình bình thường nhất (Ko có trong MW)
- Chương 2.3 KẾT THÚC CÓ HẬU
Nhi Huỳnh dịch
Đúng là sướng trước khổ sau. Lúc cuộc họp bị dời lại, cả cuối tuần được ăn ngon, chơi đã, nghỉ ngơi thoải mái thì thích thật đấy, nhưng vừa đi làm lại đã phải đối mặt với mớ tài liệu họp chất cao như núi, đến nỗi chẳng kịp chào hỏi ai một câu khiến tôi cứ thế thở dài thườn thượt.
Đối với dân văn phòng, thứ Hai đúng là địa ngục, cái ngày mà đến một lời nói cũng chẳng được thốt ra tùy tiện, ngày mà dù có ngồi yên không làm gì thì “chiến lực” cũng hừng hực tận trời xanh. Thế mà vì quá bận nên tôi còn chẳng kịp ăn trưa đúng giờ, cảm giác như sát khí đang tỏa ra từ mọi người xung quanh. Và tất nhiên, tăng ca là điều hiển nhiên. Trong tình cảnh này, nếu không lôi thẻ công ty ra quẹt thì chắc tính mạng tôi khó mà giữ nổi.
Khi tôi bảo mọi người đi ăn tối, đám cấp dưới vốn đang bày ra bộ mặt cau có, thậm chí chẳng thèm đáp lời, bỗng chốc trở nên “khoan dung” lạ thường khi nghe đến món cá ngừ. Họ bảo nếu Trưởng phòng đã muốn ăn cá ngừ đến thế thì biết làm sao được, đành phải đi theo thôi. Giữa đám nhân viên ấy, giọng của Jeong Ah vang lên rõ mồn một. Cô ấy bảo nếu bữa tối mà lại là sandwich hay cơm hộp đại cho xong bữa thì chắc cô ấy đã đốt công ty luôn rồi, nghe chẳng giống đùa chút nào. May mà Jeong Ah vẫn còn “ưng” cái mặt tôi, đúng là phước đức.
Dù sao thì khi có cái gì đó bỏ vào bụng, bầu không khí căng như dây đàn cũng giãn ra đáng kể. Ăn cũng đã hòm hòm, bụng cũng đã no từ lâu nên tôi định bụng đứng dậy ra về, nhưng mọi người xung quanh vẫn còn đang sung lắm. Phía cuối bàn có ai đó hỏi có được gọi thêm món nữa không, vì ồn quá nghe không rõ nên tôi cứ bảo họ cứ tự nhiên. Thế là thay vì gọi món, họ bắt đầu tụng “thần chú” để gọi một mớ đồ ăn ra. Nghĩ bụng chắc hôm nay sẽ về muộn lắm đây, tôi nhắn tin cho Wonwoo rồi mở trang web nãy giờ vẫn tranh thủ xem mỗi lúc rảnh tay lên. Jeong Ah ngồi bên cạnh liếc thấy điện thoại tôi liền tròn mắt ngạc nhiên.
“Sao tự dưng sếp lại xem cái này ạ?”
“Ơ? À, không, chỉ là…”
“Sao thế? Trưởng phòng đang xem gì vậy?”
“Nhẫn ạ.”
“Nhẫn? Trưởng phòng sắp kết hôn ạ?”
“Kết hôn? Ai cơ? Sếp á?”
Lúc tôi hỏi công việc xong chưa thì họ trả lời bằng cái giọng lí nhí nghe chẳng rõ chữ nào, vậy mà lúc nói mấy chuyện này thì ai nấy đều dõng dạc như thể đang luyện cách phát âm bằng bụng vậy. Chỉ với hai từ “nhẫn” mà Jeong Ah nói và “kết hôn” từ một nhân viên khác, mọi ánh mắt ngay lập tức đổ dồn về phía tôi. Đây đúng là phản ứng mà tôi đã dự đoán trước. Tôi cũng đã chuẩn bị sẵn câu trả lời rồi. Thế nhưng tim vẫn hơi đập nhanh vì căng thẳng. Không sao cả, tôi tự trấn an mình bằng cách nhớ lại những lời Wonwoo từng nói. Dù sao thì kết cục cũng sẽ là “Happy Ending” mà.
“Tôi đang xem để mua nhẫn đôi, mà chưa biết chọn cái nào thì tốt.”
“Nhẫn đôi ạ?”
“Sếp có người yêu rồi ạ?”
“Gì cơ, thảo nào dạo này thấy sếp đeo cả dây chuyền nữa. Chẳng phải sếp bảo không quan tâm đến phụ kiện sao? Đến đồng hồ còn chẳng bao giờ đeo, thế mà tự dưng lại đeo dây chuyền. Người yêu tặng ạ?”
“Trưởng phòng đang yêu thật sao?”
“Sếp đang chuẩn bị kết hôn ạ?”
Bỗng chốc nhận được sự quan tâm còn nồng nhiệt hơn cả đĩa cá ngừ vừa bưng ra khiến mặt tôi nóng bừng bừng. Kế hoạch ban đầu của tôi là sẽ trả lời một cách thật dạn dĩ. Kiểu như: Đây là dây chuyền người yêu tặng, thấy dạo này ít đeo nên giờ sẽ đeo thường xuyên hơn; vốn dĩ tôi ghét vướng víu ở tay nên không định mua nhẫn đôi đâu, nhưng sợ có kẻ nào đó cứ ve vãn người yêu mình nên phải đánh dấu chủ quyền thôi; đằng nào mọi người cũng biết rồi thì chọn hộ tôi xem cái nào đẹp nhất đi… Thế nhưng đời chẳng như là mơ.
Giữa hàng loạt câu hỏi dồn dập, tôi chẳng thốt nên lời, chỉ biết cúi gằm mặt, tay xoa xoa đôi gò má đang nóng ran. Trong lúc đám nhân viên bắt đầu bàn tán xôn xao về chuyện yêu đương của mình dù chính chủ chưa kịp hé môi, Jeong Ah liếc nhìn tôi một cái rồi thở dài, đưa tay lên day trán. Khi tôi đang cố làm dịu khuôn mặt đỏ như gấc chín thì vô tình chạm mắt với Jeong Ah. Tôi dùng khẩu hình miệng hỏi “Gì? Sao?”, cô ấy vừa tỏ vẻ cạn lời vừa bật cười.
“Không có gì đâu ạ. Chỉ là em thấy điều gì cần đến cũng đã đến rồi thôi.”
“……”
“Nhưng mà sếp ơi.”
“Ơi?”
“Em gọi thêm bụng cá ngừ loại đặc biệt nữa được không ạ?”
“Hả? À, ừ. Cứ gọi đi.”
Cũng cảm ơn cô ấy vì đã tinh ý vờ như không biết, nhưng cảm giác cứ như mình vừa bị nắm thóp vậy, không biết có phải do tôi nhạy cảm quá không. Dù sao thì lòng cũng thấy nhẹ nhõm hơn hẳn. Tôi đẩy hết cả phần cá ngừ trước mặt mình sang cho Jeong Ah rồi nhắn tin cho Wonwoo: [Tối mai mình đi đâu đó nhé. Có thứ anh muốn mua từ lâu lắm rồi mà chưa mua được. Lần này anh nhất định phải mua bằng được mới thôi.]
Còn tiếp…