Chương 4.2: CUỘC HẸN HÔM NAY
- Home
- [NOVEL] Ngọt ngào điên dại - Mối tình bình thường nhất (Ko có trong MW)
- Chương 4.2: CUỘC HẸN HÔM NAY
Kể từ ngày hôm đó, tôi và Eunyul bắt đầu hành trình “khám phá khu phố”. Dù số ngày Eunyul về nhà sớm chẳng đáng là bao, nhưng chỉ cần hôm nào em có thể về lúc các cửa hàng quanh đây còn mở cửa, dù có muộn một hai tiếng, chúng tôi nhất định sẽ cùng nhau đi bộ từ ga tàu điện ngầm đến khu phố sầm uất, cùng ăn tối và dạo quanh ngắm nghía phố phường.
Ban đầu chúng tôi chẳng hề có kế hoạch như vậy. Cái ngày đầu tiên hai đứa mặc áo thun giống hệt nhau ngồi đối diện ăn cơm ở ngoài ấy, tôi cứ đinh ninh ăn xong là sẽ “phi” thẳng về nhà ngay, nhưng Eunyul đã giữ tôi lại. Có lẽ do có chút men rượu nên em bảo tâm trạng đang hưng phấn lạ kỳ, rồi đòi đi chụp ảnh. Thế là chẳng hiểu thế nào, tôi lại bị kéo vào một cửa tiệm chụp ảnh lấy liền mà cả đời này tôi chưa từng có ý định bước chân vào. Suốt lúc chụp bộ ảnh bốn khung hình ấy, hồn vía tôi cứ bay tận phương nào. Không biết có phải hôm đó Noh Eunyul đã “ủ mưu” từ trước không, mà ngay từ khung hình đầu tiên, em đã đặt một nụ hôn lên má tôi rồi bấm máy, khiến đoạn đường từ đó về nhà tôi chẳng còn nhớ nổi mình đã đi bằng cách nào nữa.
Mấy ngày sau, vừa ăn xong đi ra thì em lại bảo muốn chơi gắp thú. Nhớ ngày trước mỗi khi tôi uống chút rượu vào rồi đòi chơi mấy trò này, em lại càm ràm bảo là ném tiền qua cửa sổ, thế mà đến lượt mình chơi, em lại hào hứng đến mức tôi chẳng dám chen vào câu nào. Đang lúc hơi dỗi vì bị “ra rìa”, em bỗng chìa ra một chiếc móc khóa nhân vật thỏ vừa gắp được, tôi nhận lấy rồi đáp bằng vẻ mặt vô hồn: “Oa, cảm ơn em nhé”, thế là em giật lại luôn. Thấy em định đút chiếc móc khóa ấy vào túi áo cùng với một chiếc y hệt ở tay kia, bảo là định để hai đứa đeo đôi mà tôi thái độ thế thì thôi, tôi liền phải xuống nước van nài mãi mới đòi lại được. Cả đời này tôi chưa từng nghĩ mình sẽ đeo mấy thứ này lên người, vậy mà mỗi sáng nhìn thấy con thỏ hồng lủng lẳng trên khóa kéo ba lô của Eunyul khi em đi làm, tôi lại thấy việc đeo đồ đôi thế này cũng khá thú vị và lòng thầm mãn nguyện.
Cứ thế, cùng Eunyul rong ruổi khắp các ngõ ngách trong khu phố, những cảnh vật vốn xa lạ giờ đây đã trở nên vô cùng thân thuộc. Chúng tôi đã có tiệm bánh mì “ruột”, chấm được vài quán cà phê hợp khẩu vị, và tìm được cả đường tắt dẫn đến công viên đi dạo. Tôi biết rõ siêu thị nào trứng tươi hơn, hay cửa hàng tiện lợi nào hàng mới về nhanh nhất. Nếu như trước khi chuyển nhà, tôi thường là người am hiểu môi trường xung quanh hơn và hay chỉ dẫn cho Eunyul, thì lần này, việc cả hai cùng nhau đi, cùng nhau bồi đắp kỷ niệm từng chút một khiến mọi thứ trở nên ý nghĩa hơn nhiều.
Cũng nhờ những chuyến dạo phố ấy mà số lượng đồ đôi chúng tôi mua về ngày một tăng lên. Có vẻ như vẫn còn hơi ngượng ngùng khi dùng những món đồ thiết kế rành rành là đồ đôi, nên Eunyul thích dùng những thứ cùng kiểu dáng nhưng khác màu, hoặc thiết kế tương tự nhưng khác biệt một chút ở điểm nhấn. Một bộ cốc sứ giống hệt nhau từ kích thước đến quai cầm, chỉ khác mỗi hình dáng miếng trang trí bên trên; một bộ thìa dĩa chỉ khác màu ở phần cán; dây đeo đồng hồ thông minh cùng tông màu nhưng họa tiết hơi khác; hay bình giữ nhiệt mọi thứ đều y chang nhưng nắp bình lại khác màu…
“Còn món gì nữa không nhỉ?”
“Món gì cơ?”
“Đồ đôi ấy.”
Dạo này, việc tìm kiếm đồ đôi mới đã trở thành thói quen hàng ngày của tôi. Đúng là “củi khô dễ cháy”, hôm kia sau khi ăn tối xong đi loanh quanh mà chẳng mua được thêm gì, Eunyul cứ mân mê con thỏ móc khóa suốt đường về nhà với vẻ mặt đầy tiếc nuối. Nghe em lầm bầm “Biết thế nãy gắp thêm cái khác”, tôi bỗng thấy hối lỗi vì đã lỡ vô tâm đi ngang qua tiệm gắp thú mà không dừng lại. Có món đồ đôi nào vừa mang tính đột phá, sáng tạo lại vừa khiến người ta phải trầm trồ không nhỉ? Tôi bắt đầu sắm vai “kẻ cắp thời gian” ở công ty, nghiêm túc gõ tìm kiếm các từ khóa: “đồ đôi”, “các loại đồ đôi”, “đồ đôi hot hit dạo này”. Thấy tôi như vậy, Geun-tae nghiêng đầu thắc mắc:
“Chẳng phải ông bảo quen người yêu lâu lắm rồi sao?”
“Ừ.”
“Thế sao tự dưng lại tìm đồ đôi…?”
“Sao, quen lâu rồi thì không được mua mấy thứ này à?”
Tôi vừa hỏi lại vừa dán mắt vào đôi dép đi trong nhà có hình nửa trái tim ghép lại, món đồ mà tôi chắc chắn Eunyul nhìn thấy sẽ hốt hoảng mà tháo chạy ngay lập tức. Geun-tae gãi đầu:
“Không phải không được… mà là trước đây ông bảo người yêu ông ghét mấy trò này nên ông có bao giờ mua đâu. Tôi còn tưởng ông mới đổi người yêu cơ đấy.”
“Chưa đổi nhé. Dạo này có vẻ em ấy không ghét nữa rồi. Thế nên mới hỏi xem ông có gợi ý gì hay ho không?”
“Kỷ niệm ngày gì à?”
“Không.”
“Thế thì cứ mấy món cơ bản thôi. Áo thun hay giày chẳng hạn.”
“Thường quá.”
Tất nhiên là dù tôi chuẩn bị cái gì thì Eunyul cũng sẽ vừa xấu hổ vừa nhận lấy thôi, nhưng tôi muốn tìm thứ gì đó mà em vừa thích lại vừa phải thấy cực kỳ ngượng ngùng cơ. Cảm giác như mình biến thành kẻ biến thái vậy, mà thôi, có phải lần đầu đâu mà ngại. Dạo này vì hay gặp mấy chuyện đáng ngại nên có vẻ em đã luyện được “kháng thể”, cứ hễ gặp chuyện gì là lại vờ như không ngạc nhiên, vờ như thản nhiên để cho qua chuyện. Xem ra chỉ còn cách dùng “chiêu cuối” thôi. Mà mấy thứ đó thì không thể lộ liễu xem ở công ty được. Nghe bảo tối nay em tăng ca, nên chắc lát về nhà tôi mới tìm. Đang định đóng hết các cửa sổ trình duyệt để làm việc thì tôi cảm nhận được một ánh mắt đang nhìn mình chằm chằm. Geun-tae khoanh tay nhìn tôi một hồi rồi kéo ghế lại gần.
“Thế nào?”
“Gì mà thế nào?”
“Quen một người lâu như thế, bố mẹ ông không hối cưới à?”
“Đám cưới có nhất thiết phải tổ chức không? Bố mẹ tôi cũng chẳng nói gì.”
“Sướng nhỉ. Bố mẹ tôi còn bắt đầu nhắc đến chuyện ‘thu hồi vốn’ tiền mừng cưới rồi đây này.”
“Thế nên bình thường ông phải năng biếu tiền tiêu vặt cho các cụ vào. Chịu khó về thăm, ăn cơm rồi gọi điện thường xuyên đi.”
Tôi vừa né cú đấm vung vẩy của Geun-tae vừa lấy chân đẩy ghế hắn ra xa. Chắc dạo này hắn bị áp lực chuyện chuẩn bị kết hôn nhiều quá nên mới vậy. Nghe hắn thở dài thườn thượt bảo sao lấy vợ khổ thế mà tôi cũng thấy hơi tội. Đúng là tôi chưa bao giờ phải lo lắng về những chuyện đó thật.
Nếu Eunyul biết tôi vừa thảo luận chuyện này với Geun-tae, chắc em sẽ tăng xông mà bóp cổ mình hoặc bóp cổ tôi mất. Tôi hiểu rất rõ việc công khai người yêu mình là đàn ông, hơn nữa lại là người đã bên cạnh từ khi mới vào làm đến tận bây giờ, ở công ty có ý nghĩa như thế nào. Thế nhưng tôi không muốn thêu dệt hay nói dối. Không phải vì lý do trẻ con kiểu “tại sao phải giấu giếm người mình yêu”, cũng chẳng phải vì lý do cao thượng kiểu “muốn sống thật với bản thân”. Chỉ đơn giản là vì một khi đã bắt đầu nói dối, người ta sẽ phải tiếp tục nói dối để lấp liếm, mà tôi thì chẳng đủ thông minh hay khéo mồm để nhớ hết tất cả những lời dối trá đó.
Thế nên tôi chọn cách đơn giản nhất. Giống như Geun-tae và Hyeon-jeong, những đồng nghiệp thân thiết lâu năm, chúng tôi hiểu rõ về hoàn cảnh gia đình hay địa chỉ nhà nhau, nhưng chính vì gần gũi như vậy nên ai nấy đều rất biết cách giữ kẽ, không bao giờ bước qua lằn ranh giới hạn. Dù thân đến mấy thì rốt cuộc vẫn là đồng nghiệp. Những gì đối phương không hỏi, tôi không đáp; những gì họ không nói, tôi không tò mò; và những gì họ không quan tâm, tôi cũng chẳng thèm để ý. Việc giữ khoảng cách hợp lý trước những chuyện tư tư của đối phương, những điều mà nếu biết quá sâu sẽ gây ra gánh nặng, chính là phép lịch sự cơ bản nhất.
Cả Geun-tae và Hyeon-jeong đều biết tôi sống cùng Eunyul từ hồi mới vào làm đến giờ. Họ cũng biết tôi chỉ chung thủy với đúng một người duy nhất suốt bấy nhiêu năm mà chưa từng chia tay. Họ biết người ấy thường xuyên tăng ca, thỉnh thoảng còn phải thức trắng đêm ở công ty, và vì người ấy không lái xe riêng nên tôi thường xuyên đi đón. Họ cũng biết đó là người khiến tôi hay thốt lên hai chữ “đáng yêu”, là người chỉ cần tôi nhìn vào điện thoại một lát thôi cũng đủ để cười như một tên ngốc. Chỉ là tôi chưa bao giờ chính miệng nói ra người đó là Eunyul mà thôi. Việc Geun-tae hay Hyeon-jeong có biết về mối quan hệ giữa tôi và Eunyul hay không, điều đó chẳng quan trọng. Đằng nào thì cả hai cũng chỉ muốn biết những gì họ có thể tiếp nhận được, thậm chí có khi họ còn thấy áp lực hơn nếu tôi thẳng thắn giới thiệu về Eunyul. Kiểu như “chỉ là đồng nghiệp thôi mà có cần phải biết rõ đến mức này không”. Vì họ không hỏi nên tôi chẳng cần phải nói, và vì tôi không nói nên họ cũng chẳng tò mò hỏi han. Nhờ thế mà chúng tôi mới có thể duy trì mối quan hệ thân thiết suốt thời gian dài.
Với những kẻ không biết đến phép lịch sự cơ bản ấy, tôi thường chọn cách nghe tai này lọt tai kia. Nào là “Lớn tuổi rồi sao chưa cưới?”, tôi đáp “Đã có người yêu”. “Thế bao giờ mới cưới?”, “Đến lúc thì cưới thôi”. “Có người tốt lắm để tôi giới thiệu cho nhé?”, “Tôi không có nhu cầu”. “Đừng thế, cứ thử gặp một lần xem sao”, “Tôi không thích”. Những lúc thế này, tôi thấy rất hài lòng với công ty mình. Bởi dù có thẳng thừng từ chối lòng tốt “hờ” của ai đó thì cũng chẳng lo bị trù dập hay chậm thăng tiến. Cùng lắm thì họ chỉ lên diễn đàn nội bộ công ty than vãn mấy đứa trẻ dạo này hỗn hào, để rồi bị mắng là “đồ cổ hủ” mà thôi, tôi chẳng bận tâm.
Người duy nhất tôi để tâm chỉ có Noh Eunyul. Những khi tôi không tránh được rượu trong buổi liên hoan và được Geun-tae đưa về, liệu Eunyul có sợ hãi quá mức không? Hay dù bây giờ chuyện đó hiếm khi xảy ra, nhưng nếu em có đến tận nơi liên hoan để đón tôi, liệu em có quá căng thẳng không? Những điều đó mới là thứ tôi lo lắng. May mắn thay, đối với Eunyul, Geun-tae và Hyeon-jeong có vẻ nằm trong nhóm những mối quan hệ xã giao vừa đủ, kiểu như khoảng cách giữa tôi và cô Jeong Ah vậy.
Thế nên tôi có thể hỏi em mà không cần lo lắng quá nhiều. Trong lúc ra ngoài hút thuốc cùng Geun-tae, người vừa mới phát thiệp cưới trong giờ ăn trưa, tôi bèn buông một câu nhẹ bẫng:
“Tôi đi cùng Eunyul được chứ?”
“Cậu Eunyul ấy hả?”
Trong giây lát, ánh mắt Geun-tae dao động. Có vẻ cậu ta đang đắn đo dữ lắm. Không biết là cậu ta định nhân cơ hội này hỏi xem tôi với Eunyul là quan hệ gì, hay lại định vờ như không biết vì tôi vẫn chưa chính miệng khẳng định. Tôi thì sao cũng được. Hỏi thì tôi trả lời, mà bỏ qua thì tôi cũng cứ thế mà lướt. Geun-tae ngập ngừng hồi lâu rồi mới đáp:
“…Nói thế này thì cũng hơi kỳ, nhưng tôi cứ thẳng thắn hỏi luôn nhé. Giữa chúng ta thì mấy chuyện này chắc hỏi được.”
“Chuyện gì.”
“Thế cậu Eunyul cũng sẽ đi tiền mừng rồi ăn tiệc luôn đúng không?”
Tôi sững người rồi bật cười vì cạn lời. Hóa ra là lo chuyện đó. Thế mà tôi cứ tưởng…
“Chứ không lẽ ăn quỵt à?”
“Không phải, tôi cứ tưởng ông bảo đi cùng là tôi phải đưa thêm phiếu ăn miễn phí cơ. Dạo này giá tiệc cưới chát kinh khủng. Nếu không phải vạn bất đắc dĩ thì tôi cũng chẳng chi li thế này đâu, nhưng mà kẹt quá ông ạ.”
“Được rồi, tôi sẽ bảo em ấy mừng nhiều nhiều vào.”
“Thôi thôi, đừng mừng nhiều quá. Nói thật là cỗ ở đấy cũng chẳng đáng để mừng đậm đâu. Tôi chọn mãi mới được chỗ trông ổn nhất đấy…”
“Sao? Ông tổ chức ở đâu?”
Tôi rút tờ thiệp cưới vốn chỉ mới liếc qua ngày tháng ra xem lại. Lần này, đến lượt ánh mắt tôi dao động. Nghe tôi lẩm bẩm “Sao lại là chỗ này?”, Geun-tae liền túm lấy tay tôi.
“Sao thế? Có chuyện gì à? Đừng bảo là chỗ đó sắp đóng cửa chạy trốn đấy nhé?”
“Không, không phải chuyện đó… Chỉ là, tôi từng đến đây rồi.”
Cái tên sến súa ấy làm sao mà tôi quên cho được. Blue River Convention. Để chắc chắn, tôi kiểm tra lại sơ đồ chỉ dẫn được in to tướng trên thiệp, và chính xác là cái nơi tôi đang nhớ. Tôi thở dài thườn thượt. Bắt đầu thấy đắn đo nghiêm túc xem có nên rủ Eunyul đi cùng hay không. Dù không muốn nghĩ đến nhưng những ký ức cũ cứ thế tự động ùa về.
Nhi Huỳnh dịch
Còn tiếp…