Chương 2.2 KẾT THÚC CÓ HẬU
- Home
- [NOVEL] Ngọt ngào điên dại - Mối tình bình thường nhất (Side story)
- Chương 2.2 KẾT THÚC CÓ HẬU
Daziel và Nhi Huỳnh dịch
Có một chuyện tôi quên mất. Dù tôi tan làm sớm hay muộn, có đi brunch tận Paju hay không—chỉ cần hôm sau là thứ Bảy, ngày anh không phải đi làm, thì Wonwoo chưa bao giờ có ý định để tôi yên cả.
Sáng nay bị anh lay dậy, tôi mở mắt ra mà cứ như nửa mê nửa tỉnh, thành ra ký ức đứt đoạn lung tung. Tôi chỉ nhớ mình lầm bầm đòi đi tắm, rồi khi mở mắt trong bồn thì thấy mình đang nằm dài còn Wonwoo thì gội đầu cho tôi. Sau đó thì cảnh tôi gần như bám vào người anh, cánh tay thì cứng đơ, để lết được xuống bãi đậu xe.
Đói quá nên tôi tỉnh hẳn, mở mắt nhìn ra ngoài thì thấy chúng tôi đã gần tới Paju, còn chưa đến mười phút nữa là tới nơi.
Nếu cái tên đó mà không phải đang lái xe, tôi đã phang cho một cú rồi. Nhưng đằng này tôi lại đang phải giao cả mạng sống cho Wonwoo đang nắm vô-lăng, nên chỉ biết nuốt cục ấm ức xuống mà chịu.
“Anh đúng là… cái đồ khốn không có lương tâm.
“Ừ. Người yêu anh nói thì đúng hết. Anh không có xấu hổ thật.”
“Bao lâu rồi mới được nghỉ cuối tuần mà anh bắt tôi ra đường trong bộ dạng này hả? Anh nhìn đi?”
“Nhìn rồi. Mà có sao? Hôm nay trông em đáng yêu chết được.”
“Cái miệng anh… em thề là em—”
“Muốn hôn chứ gì? Được đấy.”
Đợi lúc dừng đèn đỏ, tôi cấu mạnh một phát vào đùi anh. Làm xong thì thấy hả hê. Wonwoo vừa rên rỉ vừa kêu chắc bầm tím rồi, nhưng vẫn nhét vào miệng tôi một viên kẹo dẻo Wangkkumtturi. Tôi định cáu lên vì cái kiểu cứ như đang cho thú cưng ăn vậy, nhưng kẹo lại ngon quá nên thôi.
Tôi giật nguyên túi kẹo trên tay anh, bắt đầu nhai cho bõ tức.
“Đừng ăn nhiều. Còn phải đi ăn ngon nữa.”
“Em còn chưa ăn tối hôm qua đây.”
“Thì vì vậy mới phải… ăn ít thôi….”
Khoảnh khắc đó cả tôi lẫn Wonwoo đều im bặt. Mọi chuyện xảy ra trong chưa đầy vài giây. Chiếc xe chạy ở làn bên cạnh đột nhiên lấn ngay trước đầu xe bọn tôi mà không thèm bật xi-nhan. Wonwoo thắng gấp. Ngực tôi đập mạnh vào cánh tay anh đang duỗi ra chắn trước, chậc một cái, suýt nữa phun luôn miếng kẹo dẻo đang ăn. May mà nuốt kịp, nhưng túi kẹo trong tay thì bay văng xuống sàn, làm cả chỗ để chân biến thành một bãi kẹo.
“Đồ điên thật chứ? Cái quái gì vậy, mẹ nó!”
“Em không bị thương chứ? Ổn không?”
“Ê làm gì đấy! Bóp còi đi! Hoặc đuổi theo nó cũng được!”
Anh chỉ mải lo cho tôi, đến cái còi cũng không thèm bấm, làm tôi tức muốn nổ phổi. Tôi chỉ tay vào chiếc xe đang bỏ chạy phía trước mà gào lên. Anh thì chẳng để ý, kiểm tra dây an toàn cho tôi trước đã rồi chỗ cánh tay tôi va phải cũng xoa xoa vài cái, sau đó mới chậm rãi lái tiếp.
“Haiz… giật cả mình.”
“Không, sao anh ngồi yên được hả?!”
“Chứ giờ anh phải làm gì? Nháy đèn pha loạn xạ? Bấm còi inh ỏi?”
“Cái thằng điên đó rõ ràng cố tình tạt đầu để gây tai nạn còn gì…!”
“Ai mà cố tình gây tai nạn chứ. Chắc nó vội thôi. Với lại nó chạy mất rồi. Đi tiếp đi.”
“Trời đất ơi, thật là… mẹ nó…”
Tôi suýt mắng thêm một tràng kiểu “ồ, hóa ra thánh sống đây rồi, rộng lượng quá ha, cảm động muốn khóc luôn đây, sao không rộng lượng với bố anh như này đi”, nhưng cố nuốt xuống. Dù sao cũng không phải lỗi của Wonwoo, tôi không muốn trút giận lung tung rồi khiến anh khó chịu. Ừ thì cũng hơi suýt nữa… nhưng thôi.
Tôi mở túi kẹo định nhét cho khỏi nói linh tinh thì dừng lại. Trong túi không còn cái nào. Tôi nghiến lại cái túi rỗng rồi vứt đại sang bên, ngả ghế xuống luôn.
“…Kẹo của em…”
“Về anh mua cho.”
“Lúc nãy phải đuổi theo bắt nó đền kẹo mới đúng…”
“Không đời nào. Em tuyệt đối không được đuổi theo đàn ông khác. Anh ghen đấy.”
“Anh lại nói nhảm gì nữa vậy….”
Tôi bật cười mất, rồi vội quay mặt đi nhưng Wonwoo chắc chắn thấy rồi. Mới tức đỏ cả người, vậy mà nghe câu vớ vẩn của anh tự nhiên hết nóng luôn. Gần như tan sạch. Tay anh đưa lên xoa đầu tôi, tôi tiện thể giả vờ như vô tình hôn nhẹ một cái rồi kéo ghế thẳng lại. Xa xôi thế này mới được đi hẹn hò, tôi tự nhủ là hôm nay phải vui vẻ, không cáu bậy nữa.
Tự nhủ như thế.
Tự nhủ rồi…
…nhưng mà…
“Này, cái xe kia… có phải cái xe lúc nãy không?”
Quán cà phê mà Wonwoo nói được chị Hyun-jung giới thiệu… hoàn toàn không phải kiểu tôi tưởng. Tôi còn đang há hốc mồm nhìn cái tòa nhà to đùng, đẹp đẽ, xung quanh toàn cây với cỏ xanh um, trông như nằm giữa rừng, thì dần nhíu mày lại.
Lúc vừa đỗ xe xong bước xuống, tôi thấy một chiếc xe màu đen đang chạy vào bãi. Nhìn kiểu gì cũng là cái xe đã tạt đầu bọn tôi ban nãy. Wonwoo liếc một chút rồi trả lời tỉnh như không.
“Chắc thế.”
“Cái gì vậy trời, mẹ nó. Lúc nãy làm như cháy nhà đến nơi, chen lên bằng được… cuối cùng lại tới sau bọn mình.”
“Chắc ghé đâu rồi mới tới.”
“…Này, Cha Wonwoo.”
“Hử?”
“Sao anh cứ… thôi không nói.”
Tôi suýt nữa buột miệng hỏi sao cứ bênh người ta, nhưng kịp cắn lưỡi lại đúng lúc. Nhưng Wonwoo nhìn tôi đang đỏ bừng mặt, thở hổn hển như con mèo bị giẫm đuôi, sao mà không hiểu cho được.
“Anh chỉ là… không quan tâm người ta thôi.”
“…Nhưng sao anh cứ nói kiểu đó?”
“Vậy anh phải làm gì? Cùng em chửi? Cùng nổi nóng? Anh? Em muốn thế à?”
…Thế thì lại càng không. Tôi biết quá rõ chuyện gì xảy ra nếu Wonwoo mà thực sự nghiêm túc nổi nóng. Một vài ký ức chẳng muốn nhớ lắm lướt qua đầu. Tôi liền quay đi đơ đơ như rô-bốt, nhìn chằm chằm lên tòa nhà quán cà phê.
“…Sao quán này to vậy?”
“Chả trách Hyun-jung bảo cuối tuần tới cũng không lo hết chỗ.”
“Ừ, cái đó thì tốt.”
“Ăn gì nhỉ? Menu nhiều phết.”
“Cái gì ngon thì gọi.”
“Ở đây có set brunch này… à, còn pancake souffle cũng ngon lắm.”
“Em ăn hết.”
Tôi liếc qua bảng menu dựng trước cửa quán rồi bước vào trong. Bên trong thì… điên thật sự. Trần cao vút nên trông càng rộng, mà bản thân không gian đã rộng đến mức cảm giác như tôi bước vào một cái nhà kính hay vườn thực vật nào đó chứ không phải quán cà phê. Tôi ngồi đối diện Wonwoo ở chỗ có ánh sáng đẹp, gọi đủ thứ mình muốn ăn. Trong lúc anh ấy ra order, tôi nhìn lơ đãng ra ngoài cửa sổ—và thấy ba thằng đàn ông bước xuống từ cái xe đen lúc nãy. Nhìn mặt là biết lái xe cũng như hạch. Đúng là cái ngữ… Tôi nhăn mặt quay đi, nhưng vừa quay lại thấy Wonwoo đang đứng ở quầy nhìn về phía tôi nên vội cười trừ. Cứ làm quá rồi hỏng buổi hẹn thì lúc đó Wonwoo thật sự nổi giận mất. Thôi, dẹp, đừng để ý nữa.
Ban đầu tôi còn nghĩ, đi uống cà phê mà phi tận Paju làm gì. Nhưng rồi vừa ăn brunch vừa nói chuyện với Wonwoo tíu tít, vừa chụp ảnh này kia, tôi mới hiểu tại sao anh ấy thích đưa tôi ra xa thế này. Không phải “đi cà phê”, mà là đi lái xe cho thoáng đầu, ra ngoài hít gió, ăn ngon một bữa, rồi dành thời gian cho nhau—nghĩ vậy thì đúng là đáng. Ăn xong còn mua cả đống tart với financier mang ra xe. Vừa ngồi lên, Wonwoo đã chìa môi ra đòi hôn, tôi cũng vui đến mức cúi qua hôn một cái ngay.
Tôi phân vân không biết nên về sớm trước giờ tan tầm hay la cà thêm rồi về muộn hẳn. Cuối cùng chọn phương án sau. Tôi ghét kẹt xe, nhưng phá mood đẹp để cắm cúi tìm đường về thì càng ghét hơn. Về sớm cũng chẳng làm gì. Ngày mai lại còn là Chủ nhật—chẳng phải đi làm. Vậy thì chơi đến tối, ăn tối luôn rồi khuya hãy về cũng được.
Wonwoo bảo tôi chọn xem muốn đi đâu tiếp, và hóa ra anh ấy đã tìm sẵn cả đống địa điểm gần đây. Hai đứa đi loanh quanh ngắm chỗ này chỗ kia, lúc nhận ra thì trời đã ngả màu hoàng hôn. Tính toán thời gian thì ăn tối xong vừa đẹp. Wonwoo bảo ăn thịt bò hảo hạng, tôi thoáng muốn cáu vì giá cả hiện lên trong đầu nhưng… hôm nay hẹn hò mà, không ăn hôm nay thì ăn khi nào. Tiền thì kiếm rồi lại có, ăn ngon cái đã.
Quán mà Wonwoo chọn lúc đến đã chật cứng người. Nhưng có vẻ khách đến sớm đang tính đứng lên nên hai đứa quyết đợi. Trong lúc chờ, tôi gọi video khoe với Sojung, rồi cùng Wonwoo xem mấy tấm ảnh chụp ban nãy cười như ngố. Khi nhân viên bảo có bàn thì đi vào trong. Vòng qua mấy hàng ghế ngồi sát nhau, vừa đến gần thì tôi khựng lại. Không… đừng nói là…
“Sao?”
“Hả? À, không, không có gì.”
Càng bước lại gần tôi càng chắc chắn. Chính mấy người ngồi trong cái xe đã làm cả buổi sáng của tôi bắt đầu bằng một mớ xui xẻo ấy… giờ họ lại ngồi ngay bàn cạnh chúng tôi. Đáng lẽ tôi phải nói Wonwoo là đừng ăn bò hanwoo, đi đâu đó ăn ba chỉ heo cho rồi. Đến giờ vẫn muốn đứng dậy bỏ đi, nhưng nghĩ sao cũng kỳ, nên tôi đành ngồi xuống. Nghĩ bụng: chắc chẳng có chuyện gì đâu, ăn xong rồi đi là được mà.
Nếu mà thịt cũng dở nữa thì đúng là ác mộng, nhưng hanwoo làm sao mà dở được. Cái suy nghĩ “hay là ăn ba chỉ heo nhỉ” đúng ra cũng chỉ là lời than cho có thôi. Chúng tôi ăn như thể mới nhịn đói mấy ngày, chẳng nói với nhau câu nào, cho đến khi bụng tạm ổn mới có tinh thần nói chuyện. Rồi lại ngồi tranh luận xem nên cho món nào vào tủ lạnh nhà mình: món miyeok-julgi (thân rong biển) tôi thích mà Wonwoo ghét, hay món canh ngưu bàng hầm tôi ghét mà Wonwoo thích. Đang chuẩn bị gọi mì lạnh tráng miệng thì Wonwoo bỗng nghiêng đầu, nhíu mày nhìn chằm chằm vào tờ hoá đơn mấy lần.
“Sao thế?”
“Lạ nhỉ.”
“Cái gì lạ?”
“Anh đoán em kiểu gì cũng muốn ăn naengmyeon, nên lúc nãy gọi thêm thịt thăn anh đã order luôn mul-naengmyeon rồi. Trên phiếu có ghi… nhưng mà nó vẫn chưa ra đúng không?”
“Ừ.”
“Chắc bị sót rồi. Để hỏi thử.”
“Nhưng mà… nếu gọi từ lúc thêm thịt thì phải lâu lắm rồi… À thôi.”
Tôi nhắm mắt lại, hít sâu. Bình tĩnh. Bực bội thì naengmyeon cũng không tự xuất hiện. Với lại tôi còn chẳng biết Wonwoo đã gọi rồi, nên tính gọi thêm cũng như nhau thôi. Hỏi nhân viên là được. Quán đông thế này, lỡ tay quên order cũng có thể mà. Ai cũng phải làm việc để sống cả…
Trong lúc tôi đang tự thì thầm dỗ bản thân thì Wonwoo gọi nhân viên tới kiểm tra lại đơn. Bỗng dưng hắn bật cười. Gì nữa đây. Tôi nheo mắt nhìn thì hắn bất thình lình dí sát mặt lại.
“Hôm nay em đáng yêu ghê.”
“Tự nhiên nói nhảm gì vậy.”
“Muốn hôn lắm đúng không?”
“…Anh không uống rượu mà say à?”
“Môi chu ra rồi lầm bầm lẩm bẩm như thế thì là muốn hôn chứ gì nữa. Không phải à?”
“Không phải.”
“Anh thấy đúng mà.”
“Anh còn dí sát nữa thì cháy mặt vào cái vỉ nướng đấy. Không tránh ra?”
Nếu không đẩy hắn ra chắc hắn thật sự làm gì đó mất dạy nữa, nên tôi vội vàng lấy tay đẩy mặt Wonwoo lùi lại. Mỗi lần tôi lấy ngón tay đẩy trán hắn ra, hắn lại cố đưa môi vào lòng bàn tay tôi như con chó con đang tìm cách liếm chủ. Tôi bật cười mà không nhận ra, nhưng không biết sao tự dưng thấy không khí hơi lạ, nên tôi liếc sang bên cạnh.
Ba thằng đàn ông ở bàn bên đều đang nhìn sang phía chúng tôi, và khi bắt gặp ánh mắt tôi thì vội quay đi với vẻ cười khẩy. Muốn coi như mình tưởng tượng cho xong, nhưng rõ ràng chúng nó vẫn đang nhìn chằm chằm, liếc lia lịa. Đã ngứa mắt từ lúc lái xe như cái đầu búa rồi, mà giờ còn nhìn cái gì nữa. Tôi đang canh đúng thời điểm để quát cho xong thì nghe một câu văng vẳng từ phía họ.
Không rõ chúng nó nói nhằm vào điều gì, hay có ý gì, nhưng tôi nghe rõ ràng. “Những kẻ như thế thật sự tồn tại à?” Ngay giây phút câu đó lọt vào tai, cơn bực bội tích tụ từ sáng bay biến sạch, thay vào đó là một cảm giác cảnh giác lạnh sống lưng.
Tôi rút tay khỏi tay Wonwoo, đặt xuống dưới bàn, gượng cười và nói:
“Đi thôi.”
“Hả?”
“Để em hủy món lạnh đi, đi luôn nhé.”
“Bây giờ?”
“Ừ.”
Chưa kịp trả lời, nhân viên đã bê món lạnh ra. Giọng họ liên tục xin lỗi một cách nhẹ nhàng, tử tế vì đã mang ra muộn, khiến mình không thể nào bảo họ “thôi cứ giữ lại đi”. Có lẽ Wonwoo cảm nhận được có gì đó không ổn, anh nhẹ nhàng gọi mình.
“Eunyul à.”
“…”
“Em yêu…”
“đừng gọi như vậy ngoài chỗ đông người”
Tôi Không hề la to, chỉ hạ âm lượng một chút, nhưng giọng nói vẫn lẫn cả chút cáu giận, khiến lời nói thoát ra đầy bực dọc. Wonwoo mím môi, nhìn tôi chăm chú, ánh mắt như đang phân tích: không hiểu sao tôi bỗng nổi giận, làm sao để dỗ dành, hay vấn đề là gì. Cảm giác bị nhìn chằm chằm như thế khiến tôi càng căng thẳng, miệng mím chặt và tránh ánh mắt anh.
Khi nói chuyện với Wonwoo thì không để ý, nhưng khi bàn của chúng tôi im lặng, tôi lại nghe rõ tiếng bàn bên cạnh hơn bao giờ hết. Cảm giác như sắp nghe thấy những lời không muốn nghe, tôi vội mở miệng định làm át đi tiếng đó, thì Wonwoo gõ nhẹ lên bàn.
“Eunyul à.”
“…”
“Đừng căng thẳng.”
“…”
“Dù sao hôm nay cũng là những người mà mình gặp xong là không gặp lại mà. Nhìn kỹ thì hôm nay cũng chẳng phải người quen nữa. Chỉ là người lạ thôi mà. Không có chuyện gì đâu, đừng lo lắng quá.”
Tôi không muốn để Wonwoo thấy, nhưng rốt cuộc anh cũng nhận ra. Thật ra cũng không thể giấu được. Từ nãy tới giờ, tôi cứng đơ, như thể cố nhìn thẳng về phía trước mà không dám quay đi. Đứng đối diện tôi, Wonwoo chắc cũng khó mà giả vờ không để ý. Miệng khô khốc, mắt chẳng biết nhìn đâu. Thấy tôi như thế, anh mỉm cười nhẹ. “Ổn mà,” chỉ nhìn thấy anh mấp môi, không phát ra tiếng, nhưng tim tôi vẫn rung lên, tay run rẩy vì không an tâm.
Tôi sợ nghe thấy họ nói gì về tôi và Wonwoo, sợ những lời không hay, nhưng lại không ngăn được tai lắng nghe vào. Sợ họ nói điều xấu về anh, hơi thở tôi nghẹn lại vì lo lắng.
“Cho em chút nước nhé?”
Giọng Wonwoo bình thản và trầm hơn mọi khi. Chỉ thế thôi cũng đủ kéo tôi tỉnh táo lại chút. Gật đầu, anh không đưa cốc nước trực tiếp mà đặt lên bàn rồi đẩy về phía tôi. Dù lo lắng đến mức mồ hôi lạnh ứa ra, tôi vẫn bật ra một nụ cười gượng. Đầu óc lộn xộn, chẳng theo ý tôi, nhưng lại cảnh giác quá mức mỗi khi Wonwoo tiến gần. Dường như anh cũng đã nhận ra điều đó.
“Vậy em ra xe trước đi. Anh dọn dẹp với tính tiền xong ra liền.”
Wonwoo vẫn nói bằng giọng điềm tĩnh, chậm rãi như mọi khi. Có lẽ anh đang cố trấn an tôi nên còn gượng gạo mỉm cười nữa. Thấy vậy tôi lại chẳng dám nhìn thẳng vào mắt anh. Có lẽ rời khỏi đây càng sớm càng tốt mới là giúp anh. Tôi vội vã như trốn chạy mà bước ra ngoài, thở hổn hển.
Lẽ ra phải mang theo chìa khoá xe… hoặc ít nhất là điện thoại. Thần kinh thì căng như dây đàn mà trong tay chẳng có gì để bám vào, chẳng biết phải làm gì để phân tán cảm xúc. Tôi nhìn quanh rồi ngồi xuống chiếc ghế gỗ ngay gần lối vào. Hít khí trời một lúc, ngồi yên một mình một lát, cảm giác buồn nôn cũng dần lắng xuống. Nhưng cùng lúc đó, cảm giác có lỗi với Wonwoo lại càng lớn. Chuyện chỉ cần nói nhẹ nhàng là được, vậy mà tôi lại nổi nóng, lại gắt lên “đừng gọi như vậy ngoài chỗ đông người”…
Nghĩ lại thì cả ngày hôm nay đều như vậy. tôi cứ cáu bẳn, còn Wonwoo thì cứ dỗ dành. Dù đúng là có chuyện đáng để bực thật, nhưng lâu lắm mới đi chơi cùng nhau… đáng lẽ tôi có thể bỏ qua, cười một cái rồi cho qua chuyện. Đằng này tôi lại cứ cố chấp, cứ lật đi lật lại từng chuyện nhỏ mà khó chịu. Lúc nãy tôi còn thấy lạ, không biết từ bao giờ Wonwoo lại trở thành người điềm tĩnh, hiền hoà đến thế… nhưng ngẫm lại thì cũng phải thôi. Sống cạnh một đứa lúc nào cũng dựng hết gai lên như con nhím, chỉ chờ kiếm chuyện mà xù xì như mình… va chạm đủ lâu thì anh ấy thành tròn trịa, mềm mỏng cũng dễ hiểu. Có lẽ giờ bị xe bất ngờ chen vào hay món ăn bị sót đơn cũng chẳng làm anh nổi giận nổi nữa. Cứ ngồi đây tự đào bới bản thân như thế, tôi biết kiểu gì Wonwoo cũng sẽ tìm cách dỗ cho tôi nguôi đi, nên tôi cố gắng giữ mặt mũi cho bình tĩnh một chút. Nhưng chẳng ăn thua. Tôi chỉ úp mặt xuống đầu gối, thở dài liên tục.
“Không biết tao vừa nhìn cái quái gì nữa.”
“Ờ đấy. Thời buổi giờ ghê thật. Mẹ nó… vẫn thấy buồn nôn.”
Cùng tiếng cười khúc khích là âm thanh như thể sắp nôn thật. Đáng lẽ tôi không nên nhìn, nhưng vì giọng nghe gần hơn tưởng nên tôi giật mình ngẩng đầu lên. Ba gã đàn ông vừa ra khỏi quán đã châm thuốc hút, giờ thì quay nguyên người về phía tôi, nhìn chằm chằm không thèm giấu.
Nếu tôi tránh ánh mắt họ, họ kiểu gì cũng lại buông lời để tôi nghe thấy. Nhưng nhìn lại thì tôi cũng không muốn. Không biết phải làm gì, tôi chỉ xoay xoay ngón tay rồi cắn môi. Có lẽ tôi nhìn họ quá lâu vì đang bối rối. Một gã dập tàn thuốc cái “xoạch” rồi sải bước tiến thẳng lại gần.
“Này, này. Từ nãy đến giờ sao cứ nhìn bên này thế?”
“…”
“Nhìn cái gì hả? Sao cứ nhìn bọn tao mãi thế?”
Tôi không muốn nói dối rằng “tôi không nhìn”, nhưng càng không muốn đôi co kiểu “mấy người mới là người cứ liếc tôi trước”. Chỉ cần mở miệng vài câu là y như rằng sẽ thành cãi nhau. Vì vậy tôi chỉ im lặng rồi đứng dậy. Có lẽ quay lại trong quán, đợi Wonwoo rồi cùng đi ra sẽ tốt hơn.
Tôi cố phớt lờ bọn họ, bước ngang qua định đi vào lại — thì bả vai bị ai đó tóm chặt. Chưa kịp hất tay ra, thân người đã bị kéo giật mạnh về phía sau. Chết rồi, kiểu này là ngã mất, vừa kịp nghĩ thì trước mắt đã quay cuồng.
Chưa kịp lấy lại thăng bằng, tôi ngã nhào một cách ầm ĩ xuống bên cạnh chiếc ghế gỗ. Cơn đau từ lưng va mạnh vào tay vịn ghế, cảm giác nhói buốt dội lên khi bàn chân trượt hụt rồi bẻ quặt, tiếng chai soju rơi ra từ chiếc thùng tôi vô thức túm lấy rồi làm đổ, vỡ loảng xoảng, cùng tiếng gào thét chửi bới vì sao tôi dám làm ngơ lời người khác… Quá nhiều thứ ập đến cùng lúc khiến đầu óc tôi trống rỗng.
Thấy rượu soju còn sót trong chai chảy loang về phía mình, tôi bật dậy. Có lẽ mắt cá chân đã bị trẹo, đứng vững cũng khó. Cơn đau dữ dội từ lưng vừa va đập lan dọc lên xuống, khiến lưng tôi tự động khom lại.
“À, địt mẹ…”
“Hả? Địt mẹ cái gì?”
Đáng lẽ tôi nên chửi trong đầu thì hơn. Gã đàn ông đứng trước mặt tôi bắt đầu làm loạn dữ hơn. Nhìn cả những người chạy đến can ngăn cũng nồng nặc mùi rượu, chắc bọn họ đã uống không ít. Đối phó với kẻ say thì có nói cũng chẳng thông, tôi định coi như trước mặt chỉ có thứ gì đó sủa bậy rồi bỏ qua. Vừa phủi đất dính trên quần áo thì gã đàn ông lại xô mạnh vai tôi một lần nữa, vừa xô vừa gào lên om sòm. Ngay từ lúc lái xe kiểu khốn kiếp đó đã thấy khó chịu rồi, đúng là lẽ ra nên đi nhà hàng khác mới phải. Tôi cau chặt mày, định né sang bên thì va phải một gã khác đứng chặn phía trước.
“Người ta hỏi thì phải trả lời chứ, sao lại bỏ đi hả? Hả? Nghe không?”
“Sao, định chạy về méc với bạn trai à?”
Tôi chỉ muốn dùng hai tay bịt chặt tai lại. Giá như tôi không nghe câu đó thì có lẽ còn có thể xoay xở cho qua chuyện. Tôi đã có thể tự nhủ rằng họ không nói về chúng tôi, rằng có lẽ do chuyện ban ngày trên đường làm tôi quá nhạy cảm, rồi lờ đi và nhanh chóng quên sạch. Nhưng chỉ vì một câu nói ấy, tôi không thể làm được nữa. Những chuyện đã tưởng là quá khứ, bị tôi giấu sâu trong đầu, bỗng chốc bị kéo hết ra ngoài. Ngay cả những ký ức cũ cũng ùa về, khiến tôi nhắm chặt mắt lại. Không—tôi đã định nhắm mắt lại.
Đã ồn ào đến thế thì không đời nào Wonwoo không nghe thấy. Cầm theo cả áo khoác lẫn điện thoại của tôi, Wonwoo xuất hiện từ phía sau đám đàn ông một cách lặng lẽ. Mặc kệ những lời chửi rủa xung quanh, cậu ấy như quét mắt từ đầu đến chân tôi một lượt, rồi lại kiểm tra lần nữa chiếc quần và ống tay áo đã lấm lem đất bẩn, sau đó nhìn thẳng vào mắt tôi. Chắc hẳn cần một lời giải thích, nhưng không phải là ở đây. Tôi nắm lấy cánh tay Wonwoo, kéo mạnh.
“Đi thôi.”
“Em ổn không?”
“Ừ. Chỉ là….”
Tôi định nói đi nhanh đi, trên đường rồi nói, nhưng vừa xoay người sang bên thì cổ chân bỗng nhói lên, loạng choạng như sắp chúi về phía trước. Anh ấy vội buông hết những thứ đang cầm trên tay, cuống quýt giữ lấy tôi. Ba gã điên kia cười hô hố, tiếng cười khiến tôi ghê tởm đến không chịu nổi — nhưng còn có một câu nói khiến tôi khó chịu hơn cả.
“Haizz, may mà có bạn trai, chứ không thì biết làm sao đây.”
Bàn tay đang bám lấy cánh tay anh ấy bất giác siết chặt lại. Tôi thà mình nghe cũng được, chỉ mong anh ấy đừng nghe thấy câu đó — nhưng giờ thì vô ích rồi. Tôi cũng chẳng biết phải làm sao nữa. Nếu không chửi cho đã miệng rồi đi, chắc tôi không nuốt trôi được cục tức này. Tôi đẩy anh ấy đang đỡ lấy eo mình ra, định thực sự lao vào gây chuyện thì anh ấy bước lên chắn trước mặt tôi. Hít sâu một hơi rồi thở ra, anh ấy bình thản nói, giống hệt lúc nãy bảo tôi ra xe đợi trước.
“Nếu uống nhiều rồi thì đi về đi. Đừng kiếm chuyện với người đang tỉnh.”
“Ai là người kiếm chuyện trước hả? Hả? Thằng kia từ lúc ăn cơm đã cứ nhìn chằm chằm, tao hỏi nó nhìn cái gì thì…!”
“Được rồi, tôi hiểu rồi, làm ơn đi cho.”
Biết là không phải lúc thích hợp, vậy mà tôi cứ liên tục liếc nhìn anh ấy. Trước đây mà gặp chuyện thế này, chắc anh ấy đã làm loạn còn dữ hơn bọn kia. Giờ thì bảo là do lớn tuổi hơn nên giải quyết một cách lý trí cũng được, nhưng vừa thấy đáng nể lại vừa có gì đó xa lạ…. Nghĩ kỹ thì, nếu anh ấy định nổi điên, chắc từ lúc thấy tôi ngã sõng soài, quần áo lấm lem là đã bùng nổ rồi. Giống như Cha Wonwoo của ngày trước.
Tôi chợt nhớ đến lời anh ấy từng nói khi hai đứa cãi nhau dữ dội vì chuyện chuyển nhà. Rằng đúng là anh ấy đã thay đổi, và đã cố gắng rất nhiều để thay đổi. Lý do tôi không thể coi nhẹ câu nói đó là vì người khao khát anh ấy thay đổi, dù chỉ một chút, hơn bất kỳ ai khác — chính là tôi. Vì khi ấy, mọi thứ quá sức chịu đựng. Thật lòng mà nói, lúc đó tôi còn chẳng hề mong anh ấy thực sự thay đổi. Vậy nên giờ đây, thấy anh ấy cố gắng giải quyết yên ổn đến mức này, nhìn kiểu gì cũng vẫn thấy khó tin. Dù vậy, ở một mặt nào đó, tôi cũng thấy may mắn. Làm lớn chuyện ở đây thì chẳng được ích gì.
“Đi thôi. Bỏ qua đi.”
Những người trong nhà hàng bắt đầu bước ra, nhìn về phía bọn tôi rồi xì xào bàn tán.Tôi thấy một người đàn ông đứng tuổi bước ra, đảo mắt nhìn quanh rồi hớt hải cầm chổi chạy tới. Có lẽ là ông chủ quán. Dù không cố ý, nhưng việc làm vỡ cả đống chai soju đã được gom lại khiến tôi thấy áy náy, ít nhất cũng nên chào hỏi xin lỗi một tiếng. Tôi vừa định đi sang bên thì một trong ba gã điên kia chắn trước mặt. Không — không phải chắn. Hắn cố tình đứng chặn rồi đẩy mạnh vào vai tôi. Và còn chưa kịp để tôi nói gì, Wonwoo đã túm lấy cổ áo hắn.
“Thằng chó chết này….”
“Hả?”
“Mày đang chạm tay vào đâu thế, địt mẹ.”
Tôi ngây người, há hốc miệng nhìn Wonwoo. Nếu tai tôi không có vấn đề gì thì người vừa chửi thề rõ ràng không phải ba gã điên kia, mà là anh ấy. Sống lưng tôi bỗng lạnh toát. Cha Wonwoo mà đã buông lời chửi rồi lại trở nên im lặng thì chẳng lẽ là…
“Ê, bỏ tay ra coi?”
“Woah, nhìn thằng này trợn mắt kìa. Không buông hả? Buông ra! Á—!”
Wonwoo túm lấy cánh tay người đàn ông đang vùng vẫy đòi gỡ tay ra, rồi bẻ quặt ra sau không chút do dự. Gã ta rú lên rồi khuỵu xuống, hai tên còn lại đứng bên cạnh lập tức xông tới Wonwoo như thể sắp lao vào đánh. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, tôi bối rối không biết nên can ba gã đó hay nên cản anh ấy lại.
Cản bọn chúng, hay cản Wonwoo.
Rồi tôi nhận ra ánh mắt anh ấy hạ thấp xuống, khiến tôi vô thức hít mạnh một hơi. Ngay trước chân Wonwoo là một chai soju đã vỡ làm đôi. Trong mắt anh ấy như bùng lên ngọn lửa xanh lạnh lẽo. Vừa thấy anh ấy đưa tay về phía chai rượu, tôi vội ôm chặt lấy eo anh ấy, bám lấy không buông.
“Thôi, đi đi.”
“Buông ra.”
“Đi mà!”
“Buông anh ra coi! Anh giết hết bọn nó! Dám chạm tay vào đâu hả, địt—”
“Em đau mà. Lúc nãy bị trẹo cổ chân rồi. Nên làm ơn dừng lại đi, lên xe đi, được không?”
Lúc này Wonwoo hoàn toàn không còn để ý đến xung quanh nữa. Tôi phải cố sức giữ chặt anh, người đang gào lên đòi chặt đứt tay bọn chúng rồi lao tới. Bầu không khí trở nên hung hiểm đến mức không chỉ những người khác, mà ngay cả ba gã điên đứng trước mặt cũng phải chùn lại khi nhìn Wonwoo. Khi mọi chuyện đã đến nước này thì những lời anh nói tuyệt đối không phải chỉ để dọa. Tôi sợ anh thật sự gây ra chuyện, nên nghiến răng, dốc hết sức kéo lê anh ấy đi. Không thể thắng nổi bằng sức tay, tôi còn phải dồn cả trọng lượng cơ thể vào, nhưng cổ chân đau nhức khiến việc đó cũng chẳng dễ dàng gì. Có lúc còn suýt bị anh ấy kéo ngược lại, nhưng cuối cùng tôi cũng lôi được tới trước xe.
Tôi vươn tay nhặt quần áo và điện thoại rơi dưới đất thì lần này anh lại gồng người định lao ra phía trước, miệng gào sẽ bẻ cổ đám khốn kia. Tôi vội vàng kéo lại nhưng thật sự không cản nổi, cuối cùng đành nói thẳng ra.
Tôi đã định giấu đến khi về nhà, không nói một lời. Nói ra cũng chẳng được gì. Nhưng nếu không nói, tôi sợ Cha Wonwoo thật sự sẽ cầm chai soju vỡ lao vào ba gã điên đó. Tôi đã thấy quá nhiều lần rồi — khi mọi chuyện vượt tầm kiểm soát, anh trở thành một kẻ liều mạng, bất chấp ngày mai. Cách duy nhất để nhanh chóng làm anh ấy bình tĩnh lại chỉ có thể là như vậy. Và đúng như tôi nghĩ, ngay khi biết tôi bị đau, bầu không khí quanh vốn căng như sắp giết người, bắt đầu dịu xuống từng chút một. Nhân lúc đó, tôi vội vàng nhặt mấy thứ rơi gần đó, mở cửa xe, đẩy anh ấy vào ghế sau. Rồi quay sang ba gã điên vẫn còn đuổi theo đến trước đầu xe, nói:
“Này, cút đi. Màn lạng lách lúc nãy tao quay hết rồi, chuẩn bị nộp phạt đi, mấy thằng ngu.”
Lúc Wonwoo làm loạn thì bọn chúng chỉ dám đứng xa nhìn, đến khi tôi lên xe nổ máy mới bắt đầu la hét đòi kiện cáo này nọ, khiến tôi bật cười. Kiện cái gì chứ, chúng là kẻ đẩy người trước mà. Tôi cho xe áp sát như sắp tông vào, rồi xoay mạnh vô-lăng, phóng thẳng ra khỏi bãi đỗ. Quần áo và điện thoại Wonwoo làm rơi đều nằm ở ghế phụ; lúc vào nhà hàng tôi chỉ cầm theo điện thoại nên chắc không bỏ sót gì khác. Cả Cha Wonwoo suýt nổi điên cũng đã được nhét gọn vào ghế sau….
“…Em làm gì đấy?”
Không chỉ Wonwoo, mà tôi cũng cần thời gian để bình tâm lại. Tôi mở cửa kính, để gió lạnh tạt vào mặt, lái xe một lúc lâu rồi mới dừng lại ở một bãi đỗ vắng gần công viên ven hồ. Khi ấy tôi mới có thể quay lại nhìn phía sau. Thấy lạ vì quá yên tĩnh, tôi nhìn thì thấy Cha Wonwoo vẫn giữ nguyên tư thế lúc bị tôi đẩy vào, co người thật chặt, hai tay ôm đầu. Chắc không phải ngủ rồi… tôi tò mò, đưa tay chọc chọc. Wonwoo vẫn giữ nguyên tư thế đó, thở dài một hơi thật dài rồi nói:
“…Xin lỗi.”
“Xin lỗi chuyện gì?”
“…”
“Không phải chuyện để anh xin lỗi đâu. Là em bảo ra ngoài mà. Với lại mấy thằng đó là đồ điên, anh có làm gì đâu mà….”
“Không phải vậy.”
“…”
“…Anh đã cố không nổi giận trước mặt em rồi, vậy mà như thằng ngốc lại nổi cơn điên, mắt mũi đỏ ngầu lên làm loạn.”
“…”
“Người ta nói bản tính con người không sửa được… Anh đúng là thứ rác rưởi hết thuốc chữa.”
“Này.”
“Em bị thương mà anh còn không biết, ngu ngốc thế đó… Thay đổi cái gì chứ, địt mẹ. Có thay đổi được gì đâu… chẳng có gì thay đổi cả….”
Chính vì thế nên tôi đã định không nói mình bị đau. Vì tôi biết anh ấy sẽ tự dày vò bản thân như vậy. Dù chuyện xảy ra ở đâu, lúc nào, trong tình huống thế nào, Cha Wonwoo lúc nào cũng là người đầu tiên hỏi tôi có ổn không. Chỉ duy nhất trong những khoảnh khắc như ban nãy, anh ấy mới không thể để ý đến tôi. Và khi nhận ra rằng tôi đã bị thương mà anh ấy lại không hề hay biết, thậm chí còn làm loạn lên như thế, anh ấy sẽ đào bới, tự trách mình đến không còn đường lui.
Nhìn anh ấy túm chặt tóc, giật mạnh đến mức bàn tay trắng bệch rồi còn run lên, tôi khẽ thở dài.
“Em ổn mà. Không bị giật mình đâu. Với lại cũng không bị thương nặng.”
Tôi cứ nghĩ anh ấy lại đang xin lỗi vì một chuyện chẳng đáng gì nên định cho qua một cách nhẹ nhàng, nhưng rồi khựng lại. Khi bàn tay tôi đang xoa lưng anh ấy bỗng dừng lại, Wonwoo lại lần nữa vò mạnh mái tóc mình, giật đến rối tung rồi khó khăn lên tiếng.
“Đáng lẽ ở chỗ đông người như vậy anh phải cẩn thận hơn mới đúng, vậy mà anh lại quá thiếu suy nghĩ. Chỉ cần anh đứng yên thôi thì mấy thằng đó đã chẳng có cơ hội nói ra mấy lời khốn kiếp ấy. Vì anh mà… em phải nghe những lời không đáng nghe.”
“…”
“Rõ ràng anh biết em ghét mấy trò đùa kiểu đó ở bên ngoài, vậy mà nếu anh không cứ tiếp tục làm như thế thì….”
“Cha Wonwoo. Ngồi dậy đi.”
Không thể để thế này được nữa. Tôi gần như cưỡng ép kéo anh ấy dậy. Nếu cố chấp thì anh ấy hoàn toàn có thể không đứng lên, nhưng cuối cùng vẫn ngoan ngoãn để tôi kéo ngồi dậy, cúi gằm đầu và liên tục thở dài. Tôi dùng hai tay nâng mặt anh ấy lên. Ánh mắt Wonwoo cứ tránh đi chỗ khác, không dám nhìn tôi, mãi một lúc sau mới chạm tới. Tôi gọi lại một lần nữa: Cha Wonwoo. Anh ấy nhắm chặt mắt rồi mở ra, lặng lẽ nhìn tôi.
“Anh không thấy tủi à?”
“Em thì…?”
“Anh sống lúc nào cũng để ý người khác, đến giờ tụi mình còn chưa đeo nhẫn đôi, mỗi lần ra ngoài cùng nhau thì quần áo cũng toàn chọn màu khác nhau, cái dây chuyền em tặng anh thì đeo được mấy lần rồi lại nhét vào tủ. Em không thấy tủi sao?”
“…”
“Có làm chuyện yêu đương gì to tát đâu, chỉ là mấy câu ‘vợ ơi’, ‘cưng à’ đùa giỡn chút thôi mà lần nào em cũng tỏ ra ghét ra mặt. Anh không thấy tủi à?”
Khuôn mặt đang nhăn nhó, mệt mỏi của Wonwoo bỗng đổi khác. Trông anh ấy như hoàn toàn không hiểu vì sao đó lại là chuyện đáng tủi thân. Biểu cảm ngơ ngác, lúng túng không biết phải trả lời thế nào khiến anh ấy trông ngốc nghếch một cách đáng yêu. Tôi khẽ hôn lên đôi môi đang hé mở ấy rồi nói:
“Có thể tủi chứ. Đi đâu cũng chẳng tỏ ra là có người yêu, lại còn không cho đùa giỡn.”
“Thế thì có gì mà… không tủi. Mấy chuyện đó.”
“Không chút nào à? Sao vậy?”
“Vì em không thích, nên anh mới không làm. Cần lý do gì nữa?”
“Không liên quan tới việc em thích hay không, anh vẫn có thể thấy tủi mà.”
“Có liên quan chứ.”
“…”
“Em không thích nên anh không muốn làm. Thế là đủ rồi.”
Một câu trả lời dứt khoát, không cho tôi chút chỗ trống nào để do dự. Trong giọng nói ấy có một sức mạnh như đang giữ chặt lấy tôi, không cho tôi lung lay. Tim tôi bỗng đập mạnh. Không phải vì rung động hay hạnh phúc, mà là một cảm giác căng thẳng khó gọi tên. Tôi định giả vờ không nhận ra, nói một câu đùa cho qua, nhưng Wonwoo lại nhắm chặt hai mắt, cúi đầu thật thấp. Từ dưới bóng tối phủ xuống, một giọng nói run rẩy vang lên.
“…Thật là thảm hại quá, anh.”
“Sao lại thế nữa.”
“Anh chỉ nói nghe cho hay thôi. Bao lâu nay toàn làm những chuyện em ghét, vậy mà giờ lại nói là vì em ghét nên không muốn làm, thì chẳng có lý do gì để làm. Chỉ có cái miệng là giỏi…”
“Cha Wonwoo.”
“Xin lỗi.”
“Này.”
“Là lỗi của anh. Tất cả đều là lỗi của anh.”
Cảm giác như có ai đó bóp chặt lấy tim tôi, khiến ngực nghẹn lại và nhịp tim đập rõ ràng hơn bao giờ hết. Nhìn Wonwoo cứ lặp đi lặp lại lời xin lỗi, lý do duy nhất khiến tôi bối rối đến vậy chỉ có một. Vì những chuyện nhỏ nhặt, hoàn toàn có thể bỏ qua, mà người khiến anh ấy tự trách mình đến mức này rốt cuộc lại là tôi. Dù có muốn chối bỏ, nguyên nhân khiến Wonwoo đau khổ đến vậy cuối cùng vẫn là do tôi.
Thế nên tôi không thể làm ngơ. Muốn gỡ bỏ gánh nặng tội lỗi vô ích mà anh ấy đang ôm chặt, muốn anh ấy thôi cắn môi, thôi không dám nhìn tôi, thì tôi phải lên tiếng. Với Wonwoo, người đang tự dằn vặt vì nghĩ mình đã làm “những việc em ghét”, tôi phải nói cho anh ấy biết rằng không phải như vậy. Đôi môi anh ấy bị cắn đến rách, bắt đầu rỉ máu. Tôi không thể do dự thêm nữa.
“Anh không làm gì sai cả.”
Tôi nắm chặt bàn tay đang tái nhợt của anh ấy, khẽ nói.
“Ai nói là anh đã làm hết những chuyện em ghét? Những thứ em từng nói là không thích, anh chưa từng làm một lần nào. Nên không phải là anh chỉ nói suông đâu.”
“Eunyul à.”
“Không phải là em không thích nó.”
Lời nói bất chợt của tôi khiến Wonwoo cứng đờ người lại như bị đóng băng.
“Cái dây chuyền… không phải vì ghét nên em mới bảo không đeo. Nhẫn đôi cũng vậy, quần áo cũng thế. Mỗi lần em bực mình và bảo anh dừng lại mỗi khi anh bày trò nghịch ngợm kiểu đó… cũng không phải vì ghét.”
“……”
“Là vì em sợ.”
Khi những suy nghĩ thật lòng mà tôi đã giấu kín tận sâu bên trong vừa lộ ra, cổ họng tôi bỗng nghẹn lại. Tôi biết mỗi khi tôi khóc thì Wonwoo sẽ hoảng đến mức nào, nên đã cố gắng kìm lại bằng mọi cách, nhưng dù có chớp mắt liên tục để ép nước mắt vào trong thì cũng không được. Thế nên tôi chỉ đành bật cười.
“Em ngại nói là em sợ nên mới bảo là không thích thôi. Sao?”
“……”
“Em biết em ngốc mà. Lẽ ra giờ này phải hết sợ mấy chuyện này rồi… nhưng mà em vẫn còn nhát gan quá…”
Tôi hít một hơi thật sâu rồi thở ra. “Xin lỗi…” Tôi khó khăn lắm mới thốt ra được. Có lẽ nhận ra tôi đang gồng mình để giấu đi sự run rẩy, anh ôm lấy vai và eo tôi.
Tôi đã cố gắng hết sức để không khóc, nhưng ngay khi bàn tay dịu dàng, cẩn thận vuốt nhẹ lên vai, nước mắt liền tuôn ra không kiểm soát. Cơ thể vốn cứng đờ dần dần thả lỏng khi cảm nhận được hơi ấm quen thuộc. Tôi nắm chặt tay anh như đang giữ lấy thứ gì đó không thể buông, rồi cuối cùng không chịu nổi nữa mà ôm lấy cổ anh, bám chặt.
Anh hẳn có cả tá điều muốn hỏi—tại sao tôi khóc, chuyện gì đã xảy ra, tôi đang sợ điều gì—nhưng anh không nói một lời nào, chỉ tập trung dỗ dành tôi. Vượt qua cả thói quen hình thành từ lâu, giờ đây đó gần như là bản năng. Cách anh an ủi tôi một cách tự nhiên, quen thuộc, truyền hơi ấm cho tôi—tất cả đều diễn ra với anh như một điều hiển nhiên.
Nếu là lúc khác, tôi đã sớm bình tĩnh lại rồi. Nhưng hôm nay, càng được anh dịu dàng, tôi lại càng muốn khóc hơn. Ở bên một người như vậy mà tôi vẫn không thể gạt bỏ nỗi bất an, tôi thấy bản thân mình thật đáng chán. Rõ ràng trước đó anh còn đau khổ đến mức không dám nhìn mặt tôi, vậy mà lại cư xử như thể cảm xúc của mình không quan trọng, chỉ lo cho tôi. Vậy mà tôi lại nghĩ như thế này, tôi ghét chính mình.
Thế nhưng cuối cùng tôi vẫn không thể không dựa vào anh, và điều đó khiến tôi càng thất vọng về bản thân hơn.
Tại sao tôi chỉ là một người như thế này thôi? Anh đã nói giờ tôi không cần phải sợ nữa, nghĩa là tôi không cần sợ nữa rồi… vậy mà tại sao tôi vẫn bất an về mọi thứ như vậy? Bây giờ ngay cả bố mẹ cũng mong chúng tôi được hạnh phúc, mọi chuyện đều đang tiến triển tốt đẹp—vậy mà ngay cả lúc chỉ cần hạnh phúc thôi, tại sao tôi vẫn phải sợ hãi? Tại sao tôi lại yếu đuối đến vậy?
Chỉ có cánh tay của anh chạm vào tôi thôi mà tôi lại cảm thấy như có ai đó đang đè nặng lên mình, đến mức không thở nổi. Tôi vùi mặt vào vai anh rồi khẽ ngẩng lên. Có lẽ vì vừa nói ra những điều mà tôi đã giấu sâu trong lòng—những điều có khi cả đời tôi cũng không định nói—nên tôi tưởng mình đang run.
Tôi hạ ánh mắt xuống. Cánh tay đang đặt trên vai tôi của anh cũng đang run nhẹ. Tôi lùi lại. Anh chớp đôi mắt ướt. Ngay khi nhìn thấy hàng mi đẫm nước và đôi má ướt đẫm ấy, sự xấu hổ, áy náy và tự trách của tôi bỗng không còn quan trọng nữa.
Tôi tựa trán vào anh, nhắm mắt lại và khẽ nói:
“……”
“Em xin lỗi… vì em chỉ là người như thế này thôi, Wonwoo à.”
“Em thỉnh thoảng… lại nghĩ giá như mình có siêu năng lực.”
Tôi không cần thứ gì quá to tát. Không phải để cứu Trái Đất, cũng không phải để giúp nhân loại. Tôi chỉ muốn biết, đúng một ngày sau—ngày mai của tôi sẽ xảy ra chuyện gì. Nếu vậy, tôi nghĩ mình có thể tự tin nói với người mà tôi yêu nhất—người luôn ôm ấp tôi như bây giờ—rằng hôm nay chẳng có gì đáng sợ cả. Rằng đến ngày mai, chúng tôi chỉ cần hạnh phúc thôi. Tôi muốn sống như vậy suốt đời.
Tôi là kiểu người không thể yên tâm nếu chưa tận mắt xác nhận rằng sẽ không có chuyện gì xảy ra—một con người nhạy cảm vô ích và nhát gan. Dù có được trấn an rằng sẽ không sao, tôi vẫn bồn chồn lo lắng cho đến khi thật sự đối mặt. Tôi biết rằng dù hai trái tim có tha thiết đến đâu, vẫn có thể bị những yếu tố khác đẩy vào con đường đầy chông gai.
Vì thế, tôi đã nghĩ những điều trẻ con mà đến thời tiểu học tôi còn chưa từng nghĩ. Tôi biết rõ rằng chỉ vì đeo nhẫn đôi hay mặc áo đôi thì cũng không khiến mối quan hệ của chúng tôi lập tức gặp nguy hiểm. Tôi hiểu bằng lý trí, nhưng trái tim lại không theo kịp, nên lúc nào cũng bất an. Và điều đó khiến tôi thấy rất có lỗi với anh. Bởi vì tôi có thể yêu anh nhiều hơn, nhưng lúc nào cũng như bị chặn lại.
Sau khi nói hết những điều dài dòng đó, tôi chỉ còn lại một câu:
“Em xin lỗi… vì em chỉ là người như thế này thôi, Wonwoo à.”
“Anh luôn cho em niềm tin, nhưng trái tim em lại không đủ lớn để đón nhận điều đó… em xin lỗi.”
Nước mắt rơi từng giọt dưới đôi mắt cụp xuống của anh. Liệu anh có bị tổn thương không? Liệu anh có nghĩ rằng vì mình chưa đủ tốt nên tôi vẫn bất an không? Có phải vì vậy mà anh khóc không?
Tôi đưa tay lau nước mắt nơi khóe mắt anh, rồi hôn nhẹ lên mí mắt. Tôi không biết phải truyền đạt lòng mình như thế nào. Nếu có thể đơn giản nói rằng tất cả đều là lỗi của tôi thì có lẽ sẽ dễ dàng hơn. Nhưng tôi biết câu nói đó lại là thứ làm anh tổn thương nhất, nên không thể nói ra.
Lúc đó, anh dùng hai tay ôm lấy mặt tôi. Anh vẫn nhìn tôi bằng đôi mắt ướt, rồi khẽ mỉm cười.
“Eunyul à. Anh… yêu chính con người như vậy của em.”
“……”
“Anh yêu cả sự bất an của em. Anh yêu cả sự nhút nhát của em. Anh yêu một em dịu dàng—người thay anh mà sợ hãi, mà lo lắng như vậy.”
Cảm giác như có một quả bóng bay khổng lồ đang mắc kẹt trong lồng ngực tôi. Mỗi khi hít thở, quả bóng ấy lại căng phồng lên khiến lồng ngực nghẹn đắng, cổ họng thắt lại, còn đôi môi và cằm thì run rẩy không thôi. Những giọt nước mắt rơi lã chã trên mu bàn tay Wonwoo, tôi thậm chí còn chẳng kịp lau đi. Đôi bàn tay run rẩy của tôi cố gắng bao trọn lấy tay anh. Wonwoo vẫn giữ nụ cười dịu dàng ấy trên môi, anh cất giọng thủ thỉ, êm ái như đang ngâm một bản thơ:
“Anh đã luôn muốn mình trở thành một người để em có thể dựa dẫm. Một người đứng vững ở đó, không bao giờ lay chuyển, để mỗi khi mệt mỏi em có thể tựa vào. Nhưng đến tận bây giờ anh mới nhận ra, hóa ra anh mới là người đang dựa dẫm vào em. Vì em đã thay anh lo sợ, thay anh hoảng hốt, nên anh mới có thể chẳng cần lo nghĩ gì mà chỉ việc yêu em thôi. Anh đúng là đồ ngốc, chẳng hề biết em đã phải vất vả đến nhường nào.”
“……”
“Cảm ơn em vì đã nói ra hết những điều khó khăn này. Cảm ơn em vì đã chịu mở lòng với anh.”
Có lẽ, điều tôi hằng khao khát được nghe bấy lâu nay không phải là câu nói “đừng sợ hãi”, mà là một lời an ủi rằng “em cứ việc sợ hãi đi”. Tôi chỉ muốn được xác nhận rằng mình có quyền bất an, có quyền lo âu, và dù tôi có yếu đuối như thế thì cũng chẳng sao cả.
Tôi cắn chặt môi rồi lại buông ra, nhắm nghiền mắt rồi lại mở, cố kìm nén hơi thở, dùng đủ mọi cách nhưng cuối cùng vẫn chẳng thể trụ vững được thêm nữa. Tôi bật khóc nức nở như một đứa trẻ, và Wonwoo đã mỉm cười ôm lấy tôi vào lòng. Những hình ảnh trong quá khứ lần lượt hiện về trong tâm trí. Tôi ước mình có thể quay lại tìm đứa trẻ đang co ro, run rẩy trong sợ hãi ấy để nói rằng: Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Bởi bên cạnh em đã có một người tuyệt vời, người yêu thương cả những dáng vẻ vụn vỡ nhất của em.
Chỉ cần trong đời có Wonwoo, tôi coi như đã có được tất cả, nên tôi có thể phó thác bản thân mình cho anh.
“Em cứ sống mà không cần biết ngày mai chuyện gì sẽ xảy ra cũng được mà. Có khi như thế lại thú vị hơn đấy.”
Wonwoo vừa ôm trọn cơ thể đang run rẩy của tôi vào lòng, vừa dịu dàng nói.
“Chẳng phải phim truyền hình nếu biết hết tình tiết phía sau thì sẽ bớt hay sao? Phải xem trong lo sợ một chút mới kịch tính chứ. Có thể sẽ thấy sợ, thấy lo, hay thậm chí là thấp thỏm bất an, nhưng chính cái cảm giác đó mới là gia vị của cuộc sống, không phải sao?”
“Anh biết mà. Giờ em đang muốn cáu đúng không? Đang nghĩ là cái gã này chẳng tinh tế chút nào, em thì đang lo chết đi được mà anh còn nói thế được sao, đúng chứ? Nhưng nghĩ kỹ mà xem. Dù có sợ hãi hay lo lắng thế nào, thì kết cục chúng ta đều đã biết trước rồi.”
“……”
“Dù sao đi nữa, chúng ta cũng chắc chắn sẽ có một ‘Happy Ending’ mà.”
Nhìn vào đôi mắt tràn đầy sự kiên định của anh, nước mắt tôi lại một lần nữa chực trào rồi lăn dài. Wonwoo đưa tay vuốt ve theo đường chân mày, hàng mi, rồi khẽ lướt qua bầu mắt và đuôi mắt tôi để gạt đi những vệt nước.
“Nếu là một bộ phim đã định sẵn kết cục, thì những đoạn giữa phải kịch tính một chút mới thú vị chứ. Dù chuyện gì xảy ra đi nữa, cuối cùng vẫn sẽ là ‘Họ sống hạnh phúc mãi mãi về sau’. Thế nên thỉnh thoảng cũng phải có chút căng thẳng mới đúng điệu. Nhưng nếu em thấy sợ hãi và bất an quá, cứ nói với anh. Anh sẽ che mắt em lại cho đến khi cảnh quay đó qua đi.”
Vì vậy, hãy cứ mong chờ xem ngày mai điều gì sẽ đến với chúng ta. Ngày mai kiểu gì cũng sẽ đến thôi, nên hãy cứ sống trọn vẹn cho hôm nay đã. Hãy khiến hôm nay trở thành ngày hạnh phúc nhất. Bởi hôm nay chính là cái ‘ngày mai’ mà hôm qua chúng ta từng tò mò, và sau khi thức dậy, ngày mai rốt cuộc cũng sẽ trở thành hôm nay thôi. Cứ thế, chúng ta hãy cùng nhau đắp xây từng ngày một. Cùng nhau, mãi mãi. Như cái cách chúng ta đã làm cho đến tận bây giờ. Và cả sau này cũng vậy.
Nghe giọng nói dịu dàng như lời hát của anh, tất cả những gì tôi có thể làm chỉ là gật đầu trong nghẹn ngào. Những cảm xúc cũ kỹ vốn đã bám rễ sâu thẳm trong lòng từ rất lâu, những thứ tôi từng ngỡ sẽ chẳng bao giờ biến mất, giờ đây đang mờ nhạt dần và cuối cùng tan biến không dấu vết. Ở nơi trống trải đó, giờ đây chỉ còn lại Wonwoo.
Người đàn ông của tôi, người đã bén rễ thật sâu và trở thành một phần máu thịt của tôi, đang đứng đó chờ đợi tôi. Tôi giao phó toàn bộ bản thân mình cho “ngày hôm nay” của tôi, người đang ôm chặt lấy tôi, làm điểm tựa vững chãi khi tôi kiệt sức không thể tự đứng vững, và cũng là người đã định đoạt kết cục hạnh phúc cho cuộc đời tôi.
Còn tiếp…