Chương 3.2 CẨN THẬN KHI TIẾP XÚC
- Home
- [NOVEL] Ngọt ngào điên dại - Mối tình bình thường nhất (Ko có trong MW)
- Chương 3.2 CẨN THẬN KHI TIẾP XÚC
Nhi Huỳnh dịch
Tôi nhớ là mình đã uống thuốc vào buổi trưa, nhưng tuyệt nhiên không nhớ nổi mình đã thiếp đi từ lúc nào. Tình hình tuy đã khá khẩm hơn đôi chút, nhưng thực chất chỉ là vừa hạ sốt nên đầu óc tỉnh táo lại mà thôi, còn cả cơ thể thì vẫn rã rời, mềm nhũn như một người bị đập nát hết xương cốt. Nhưng thôi, tỉnh táo lại được thế này đã là may mắn lắm rồi. Tôi thậm chí còn chẳng nhớ nổi từ đêm qua đến rạng sáng nay mình đã nói nhảm những gì. Bình thường kể cả những lúc say khướt, tôi vẫn luôn giữ lại cho mình một chút lý trí tối thiểu, vậy mà từ hôm qua cho đến tận bình minh nay, chút tự chủ cuối cùng ấy cũng bay biến sạch sành sanh. Có lẽ vì biết luôn có Wonwoo ở bên cạnh nên cả cơ thể lẫn tâm trí tôi đều tự động buông bỏ mọi phòng bị. Tôi đã mệt mỏi như thế, thì chắc chắn lòng dạ Wonwoo còn cào xé, xót xa hơn gấp bội. Nếu tôi không ngã bệnh thì tốt biết mấy, đằng này anh ấy chắc chắn lại đang tự trách móc bản thân vì đã không chăm sóc tôi chu đáo cho mà xem. Chẳng cần nhìn cũng biết thừa.
Vì suốt ngày phải sống chung với các loại bệnh do áp lực công việc, tôi dường như đã tự hình thành khả năng dự báo được những thời điểm cơ thể mình sắp rơi vào tình trạng báo động đỏ. Mỗi khi những cơn đau dạ dày hay đau nửa đầu dai dẳng bỗng nhiên dịu bớt một cách kỳ lạ, thì đó chính là tín hiệu nguy hiểm nhất. Điều đó đồng nghĩa với việc các cơ quan khác đã chuẩn bị sẵn sàng cho một trận bạo bệnh khủng khiếp hơn gấp nhiều lần. Những lúc như thế, nếu tôi biết điều tiết bớt công việc, đi đâu đó đổi gió, hoặc ít nhất là đi dạo một vòng quanh công viên trước nhà để giải tỏa bớt căng thẳng, thì trận ốm sẽ chỉ dừng lại ở mức chịu đựng được rồi qua đi. Thế nhưng lần này tôi đã lỡ mất thời điểm vàng ấy. Chuyện chuyển nhà khiến công việc tồn đọng chất đống như núi, tôi không thể nào điều chỉnh lịch trình, và đương nhiên là càng không có thời gian để đi dạo hay hít thở khí trời. Đã vậy, việc phải làm quen với một khu phố mới hoàn toàn xa lạ chỉ khiến áp lực trong tôi ngày một dồn nén, lấy đâu ra tâm trí mà thư thả ngắm nhìn xung quanh để rũ bỏ mệt mỏi cơ chứ. Áp lực cứ thế nạp vào liên tục mà không có lối thoát, việc cơ thể phát nổ chỉ là chuyện sớm muộn.
Cả đời tôi số lần bị ốm nặng đến mức này chỉ đếm trên đầu ngón tay, và lần nào cũng đều là khi ở bên cạnh Wonwoo. Lần đầu tiên, anh ấy xót xa đến mức phải lén chạy ra ngoài ban công khóc thầm. Đến lần thứ hai, anh ấy sợ hãi tột độ, không dám chạm vào người tôi mà chỉ biết trơ mắt bất lực, rồi với gương mặt như vừa mất đi cả thế giới, anh ấy cứ liên tục xoa bóp tay chân cho tôi và không ngừng lặp đi lặp lại lời xin lỗi. Trải qua hai lần kinh hoàng ấy, có vẻ như lần này anh ấy đã chuẩn bị một tâm lý vô cùng vững vàng. Lúc trước anh bảo nếu cần gì thì cứ nói, nhưng anh có thèm cho tôi thời gian để mở miệng đâu, cái gì cần thiết là anh đã tự tay giải quyết êm đẹp hết từ đầu đến cuối. Sự chu đáo ấy khiến tôi chỉ biết giao phó toàn bộ bản thân cho anh một cách vô điều kiện, đến mức chính tôi cũng thấy bản thân thật thèm thuồng. Nhờ vậy mà trong suốt hơn một ngày nằm bẹp dí, tôi đã tha hồ làm nũng và tận hưởng sự chiều chuộng xa xỉ nhất trên đời. Nhưng nếu cứ tiếp tục ỷ lại thế này thì người đổ bệnh tiếp theo sẽ không phải là tôi mà là Wonwoo mất, thế nên tôi mới sống chết ép anh ấy vào phòng ngủ nghỉ ngơi. Anh ấy còn mạnh miệng bảo mình không buồn ngủ, chỉ nằm chợp mắt mười phút rồi ra, thế mà chưa đầy năm phút đã nghe thấy tiếng thở đều đặn vang lên, mới thấy cái sự bướng bỉnh của Cha Wonwoo cũng đến chịu. Trong lúc Wonwoo đang ngủ, tôi rất muốn đứng dậy mở cửa thông gió một chút nhưng ngặt nỗi không thể đào đâu ra sức lực, đành bất lực nằm bệt ra ghế sofa. Dù sao thì thể trạng cũng đã khá hơn rất nhiều rồi. Cơn sốt rét run rẩy như muốn đánh nát cả cơ thể tưởng chết đi sống lại lúc tối nay đã lui, thế là mừng lắm rồi.
Nghĩ đến việc chỉ còn vài ngày nữa là đến buổi thuyết trình quan trọng mà bản thân lại ném hết công việc cho các thành viên trong đội để nằm nghỉ thế này, tôi thấy áy náy vô cùng. Rất biết ơn vì Jeong Ah không nhắn tin hay gọi điện làm phiền, nhưng lòng lại bồn chồn lo lắng nên cuối cùng tôi đã chủ động gọi cho em ấy trước. Jeong Ah vừa bắt máy đã nhảy dựng lên, cằn nhằn tại sao được cho nghỉ rồi mà còn gọi điện làm gì, định trêu ngươi người ta hay sao, nhưng rồi em ấy cũng nhanh chóng báo cáo tình hình tiến độ công việc cho tôi. Tôi định bụng sẽ chỉ thị cho em ấy phải làm cái này cái kia, nhưng đầu óc lúc này cứ như có một màn sương mù bao phủ, mông lung và mệt mỏi khiến lời nói ra cứ câu được câu chăng, lộn xộn hết cả lên làm Jung-ah phải tặc lưỡi ngán ngẩm.
– Người ngoài nhìn vào chắc tưởng anh là người sáng lập ra cái công ty này luôn rồi đấy. Trưởng phòng nghỉ một ngày thì dự án của chúng ta cũng không sập được đâu, nên anh làm ơn tắt bớt cái ra-đa quan tâm đi và nghỉ ngơi giùm em cái. Đằng nào ngày mai anh chẳng đi làm lại. Chỉ còn vài tiếng nữa thôi, có gì mai lên công ty rồi tính tiếp anh ơi.
“Nhưng mà nhỡ có chuyện gì đột xuất…”
– Cái tật này của Trưởng phòng là không bỏ được mà. Cứ hễ giao việc vào tay người khác là lại sợ trời sập, cái gì cũng muốn ôm đồm tự mình làm mới chịu.
“Tôi là trưởng phòng thì tôi không làm ai làm? Mau gửi mail qua đây đi, mấy việc kiểm tra tài liệu thế này tôi vẫn ngồi đây xem được.”
– Ôi trời đất ơi, thật là cứng đầu hết chỗ nói. Không biết sau này ai mà rước nổi anh về nuôi nữa.
Cái gì cơ? Rước ai về nuôi cơ? Tôi cứ ngỡ tai mình có vấn đề. Trong lúc tôi còn đang đờ người ra vì ngơ ngác thì đầu dây bên kia đã cúp máy từ đời nào. Chà, cái con bé này, mới tinh ý nhận ra một chút chuyện là đã dám quay sang cà khịa cấp trên ngay được rồi. Nhìn màn hình điện thoại đã tắt ngóm, tôi chỉ biết bật cười bất lực. Nhưng rồi tự dưng tôi lại thấy có chút ấm ức. Này nhé, tuy bây giờ nhìn qua thì có vẻ như Wonwoo đang nuôi tôi thật, nhưng ngày trước hoàn toàn không phải vậy đâu nhé! Mọi người đâu có biết tôi đã phải trầy da tróc vẩy thế nào mới “huấn luyện” được Cha Wonwoo thành người như ngày hôm nay. Nghĩ đến khoảng thời gian xương máu đó thì bây giờ để Cha Wonwoo nuôi tôi một chút thì đã sao chứ, thật là… cái đồ không biết gì mà nói… Mà thôi, bản thân mình có bao giờ kể cho người ta nghe đâu mà đòi người ta phải biết, chuyện đó là đương nhiên rồi. Thế nhưng sau này trước mặt Jeong Ah, chắc tôi phải chú ý giữ kẽ hơn một chút mới được. Định bụng sẽ gọi lại mắng vốn con bé tại sao bảo gửi mail mà vẫn chưa thấy đâu, nhưng rồi tôi lại thôi.
Ngồi giữa phòng khách yên tĩnh, tôi đưa mắt đảo quanh một lượt. Ngôi nhà sạch sẽ, ngăn nắp đến mức hoàn hảo, không có một góc nào cần đến bàn tay tôi chạm vào. Tôi nhớ mình đã nôn thốc nôn tháo khi không nuốt nổi cháo, rồi súc miệng, rửa mặt làm nước bắn tung tóe khắp nơi, chưa kể mồ hôi vã ra như tắm khiến tôi phải thay không biết bao nhiêu bộ quần áo. Vậy mà lúc này, đống quần áo bẩn ấy đã được giặt giũ sạch sẽ và đang nằm gọn gàng trong máy sấy. Ga trải giường tính sơ sơ cũng phải thay đến ba lần, giờ đây tất cả đã được giặt sấy thơm tho, gấp nếp vuông vức, xếp ngay ngắn trên chiếc tủ âm tường cạnh phòng ngủ chính. Nhớ lại cảnh anh ấy cuống cuồng tìm mọi cách đút từng thìa nước vào miệng tôi vì sợ tôi lại bị đau dạ dày do uống thuốc khi bụng rỗng, tôi cứ ngỡ tất cả chỉ là một giấc mơ, bởi căn bếp hiện tại đã được dọn dẹp sạch bong sáng bóng, không một tì vết. Ngày trước, đến cả việc khi nào thì nên cho nước xả vải vào máy anh ấy còn chẳng rành, vậy mà giờ đây đã có một bước tiến dài đến mức này rồi. Nhưng ở một khía cạnh khác, lòng tôi bỗng chùng xuống khi nghĩ đến việc, để có thể đối phó một cách triệt để và thành thục như ngày hôm nay, anh ấy đã phải dằn vặt và tua đi tua lại những ký ức đau lòng trong quá khứ biết bao nhiêu lần. Những chuyện đó cứ quên đi mà sống có phải tốt hơn không, cái đồ ngốc Cha Wonwoo này.
Sự xót xa hòa lẫn với niềm thương mến ngọt ngào trào dâng khiến tôi không kiềm được lòng mà định rón rén bước vào phòng ngủ với anh. Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại rung lên bần bật phá tan bầu không khí tĩnh mịch làm tôi giật bắn mình. Là cuộc gọi từ So Jeong. Vừa bắt máy, cậu ấy đã hỏi ngay một câu hỏi xem tôi có phải là Wonwoo không, khiến tôi càng thêm hoang mang.
“Cái gì thế, cậu định gọi cho Wonwoo à?”
– Ơ? Noh Eunyul đấy à! Wonwoo đâu rồi? Mà khoan, cậu đỡ hơn chút nào chưa? Thấy thế nào rồi?
“Tớ bảo Wonwoo đi chợp mắt một lát rồi. Tớ đỡ hơn nhiều rồi… Mà sao cậu biết tớ ốm vậy?”
– Hôm nay tớ có ca làm việc ngoài giờ ở gần công ty cậu, định bụng rủ cậu tối đi ăn chung. Ai ngờ lúc nãy gọi điện thì Wonwoo lại bắt máy. Cậu ấy bảo cậu ốm nặng đến mức không đi làm nổi. Cậu bị sao mà ra nông nỗi này thế?
“À… Không sao đâu, chỉ là cảm mệt thông thường thôi.”
So Jeong vốn thừa biết tính tôi, một khi đã mở miệng bảo ốm thì tức là bệnh tình đã nghiêm trọng lắm rồi, nên cậu ấy lo lắng ra mặt. Hết hỏi đã đi bệnh viện chưa, lại cằn nhằn bảo tranh thủ dịp này đi khám tổng quát một thể đi, rồi thì bảo ngày thường lười vận động cho lắm vào… Nghe một tràng sả gian dài dằng dặc của cậu ấy thôi mà tôi cảm tưởng như bao nhiêu năng lượng vừa hồi phục đều bị hút cạn sạch. Nhưng tôi biết nếu mình ngắt lời giữa chừng thì cậu ấy sẽ càng nổi trận lôi đình hơn, nên cách tốt nhất là ngoan ngoãn ngồi im chịu trận. Tôi đưa đôi mắt đờ đẫn vô định nhìn vào khoảng không, miệng liên tục đáp những câu vô thưởng vô phạt: “Ừm, tớ biết rồi”, “Xin lỗi nhé”, “Đúng vậy đó”, “Sau này hai đứa mình cùng giữ gìn sức khỏe nhé”…
Đúng lúc đó, một tiếng rung khác lại vang lên từ đâu đó. Chiếc điện thoại của Wonwoo, mà chính tôi cũng không biết anh ấy đã để ở phòng khách từ lúc nào, đang có cuộc gọi đến. Vì không muốn làm phiền giấc ngủ của người đàn ông đã kiệt sức sau một đêm thức trắng, tôi định bụng sẽ nhấn cúp máy. Đó là kế hoạch ban đầu, cho đến khi tôi nhìn thấy danh tính người gọi hiển thị trên màn hình.
“Này, cúp máy trước đi.”
– Cậu lại không thèm nghe tớ nói chứ gì…!
“Không phải, không phải thế đâu. Mẹ tớ đang gọi vào máy của Wonwoo kìa.”
– Cái gì cơ? Sao cơ?
“Tớ cũng chẳng biết nữa. Thôi cúp máy nhé, lát tớ gọi lại sau.”
Lúc nãy với Jeong Ah tôi mới chỉ nghi ngờ lỗ tai của mình, thì lần này với màn hình điện thoại của Wonwoo, tôi hoàn toàn nghi ngờ đôi mắt của chính mình. Thế nhưng, dòng chữ hiển thị rõ mồn một trên màn hình đích thị là: [Mẹ của Eunyul]. Mẹ tôi thì có việc gì mà lại gọi cho Wonwoo, đã vậy lại còn vào khung giờ hành chính của ngày trong tuần thế này cơ chứ… Ngay sau khi cúp điện thoại của So Jeong, tôi liền nhấn nút nghe cuộc gọi đến của mẹ. Còn chưa kịp mở lời, đầu dây bên kia đã vang lên một giọng nói dịu dàng, ngọt ngào và tràn ngập sự yêu thương mà cả đời này tôi chưa từng được nghe từ mẹ:
– Alô, Wonwoo à. Lúc nãy mẹ lu bu quá nên…
“Cái gì thế mẹ? Mẹ gọi Wonwoo là Wonwoo à mà ngọt ngào thế?”
– Eunyul đấy à? Sao con lại cầm máy của Wonwoo?
Cái ngày quái gì thế này không biết, đứa bạn thân gọi cho tôi thì đòi tìm Wonwoo, còn mẹ tôi gọi cho Wonwoo thì lại là tôi bắt máy, thật là một mớ hỗn độn nực cười. Ngay khi nhận ra người trả lời là con trai ruột chứ không phải chàng rể quý, tông giọng của mẹ tôi lập tức quay xe 180 độ. Phải thế này mới đúng là mẹ tôi chứ.
“Wonwoo đang ngủ rồi mẹ. Mẹ gọi có việc gì thế? Có chuyện gì muốn nói với anh ấy à?”
– Có việc thì mẹ mới gọi chứ sao. Mà nghe nói con đang ốm à? Đã đi bệnh viện khám xét gì chưa?
“…Sao mẹ biết được hay vậy? Cha Wonwoo kể cho mẹ nghe à? Cái anh này thật là, chuyện có gì hay ho đâu mà lại đi rêu rao với mẹ cơ chứ, ôi trời đất ơi.”
– Con dẹp ngay cái giọng điệu đó đi nhé, phải biết đường mà đối xử tốt với Wonwoo vào. Trên đời này tìm đâu ra người đàn ông tốt như nó cơ chứ.
Ơ hay, bình thường tôi cũng đâu có ngược đãi gì anh ấy đâu, với lại chuyện đối xử tốt với anh ấy là điều đương nhiên tôi sẽ làm mà, mẹ làm gì mà phải cuống cuồng lo lắng như thể tôi là người chèn ép chồng không bằng. Thế rồi, bài ca giáo huấn dài dằng dặc của mẹ chính thức bắt đầu. Tôi tự động nhấn nút “bỏ qua” những câu chuyện xưa xửa xừa xưa được mẹ lôi ra nói lại, kiên nhẫn đợi một hồi lâu mới nghe được mục đích chính của cuộc gọi. Hóa ra, mẹ bảo mỗi lần tôi trải qua một trận bạo bệnh là vị giác sẽ bị tê liệt, suốt một thời gian dài sau đó sẽ không thể ăn uống được gì ngon miệng. Thế nên lúc nãy Wonwoo đã gọi điện cho mẹ để hỏi xem hồi nhỏ tôi thích ăn món gì nhất, khẩu vị ra sao và cách chế biến món đó như thế nào để anh ấy tự tay vào bếp nấu cho tôi. Lúc anh ấy gọi thì mẹ đang ở ngoài đường nên chưa kịp giải thích kỹ càng, giờ mẹ gọi lại để nhắn công thức qua cho anh ấy. Tôi bảo mẹ phiền phức quá đừng gửi, liền bị mẹ mắng cho một trận lôi đình. Mẹ còn dặn đi dặn lại là phải bảo Wonwoo học cho kỹ, để sau này lỡ Wonwoo có ốm thì còn biết đường mà nấu cho chồng ăn, khiến tôi chỉ biết lắc đầu cười trừ vì sự thiên vị quá mức này.
“Mẹ ơi, Cha Wonwoo cho dù có bị cảm mệt thì vẫn ăn cơm giỏi lắm. Với lại dạo này anh ấy nấu ăn còn ngon hơn cả con nữa.”
– Tự mình nấu ăn với người khác nấu cho ăn mà giống nhau được à? Lúc ốm đau đến sức mà nấu nướng cũng chẳng có đâu. Con lo mà nấu cho nó ăn đi.
“Con biết rồi, sau này nếu Cha Wonwoo mà ốm con sẽ làm thế.”
– Lúc nó không ốm thì cũng phải biết đường mà nấu nướng chăm sóc người ta chứ. Hôm trước mẹ nhìn thấy hình như nó bị sụt cân hay sao ấy, mặt mũi hốc hác hẳn đi.
“Mẹ nói gì thế không biết, dạo này Wonwoo còn đang sợ bị béo lên nên phải ăn uống theo thực đơn ăn kiêng kìa mẹ.”
– Có béo lên thật thì đợt này chăm con ốm nó cũng gầy rộc đi rồi. Mà mẹ nói thật, sao con cứ hễ tí là đổ bệnh ra để t nhỏ phải khổ sở vất vả theo thế hả?
“Ơ kìa mẹ, con mới là con ruột của mẹ cơ mà? Sao mẹ cứ mở miệng ra là mắng mỏ con thế?”
– Vì thằng Wonwoo nó ngoan ngoãn, chu đáo sẵn rồi, có gì để mà mẹ phải nhắc nhở nữa đâu. Thôi, tí nữa Wonwoo nó thức dậy thì bảo nó gọi lại cho mẹ nhé. Con cũng lo mà giữ gìn sức khỏe đấy.
“Mẹ đừng có lo cho tụi con, mẹ lo chăm sóc bản thân mình trước đi kìa. Nhớ uống thuốc bổ đều đặn vào đấy, mấy thứ lần trước con gửi toàn là đồ tốt cả nên đừng có lười mà quên uống…”
Tôi định bụng sẽ nói thêm vài câu để “gỡ gạc” lại chút thể diện sau trận mắng lôi đình của mẹ, ai ngờ bà đã lập tức cúp máy ngang xương. Nhìn tin nhắn công thức món canh thịt bò nấu củ cải cay xè của mẹ gửi qua máy Wonwoo, tôi tự dưng thấy thèm nhỏ dãi, trông có vẻ ngon mắt thật đấy. Dù biết từ giờ đến ngày mai kiểu gì cũng chỉ được ăn cháo, nhưng tôi thầm nghĩ đợi đến khi bụng dạ ổn định hơn một chút, nhất định phải bảo anh ấy nấu món này cho ăn mới được.
Trong lúc dầu sôi lửa bỏng như thế mà anh ấy vẫn có thể nghĩ đến chuyện gọi điện cho mẹ tôi để hỏi han thực đơn, quả thực là một điều kỳ diệu. Tuy rằng mẹ tôi có phần cởi mở và dễ dàng đón nhận mối quan hệ của hai đứa sớm hơn mẹ của Wonwoo một chút, nhưng giữa họ không phải là không có khoảng cách thế mà anh ấy lại chẳng nề hà hay cảm thấy bất tiện chút nào, đúng là đáng nể thật. Nếu đặt tôi vào vị trí ấy, chắc chắn tôi sẽ không làm được, thậm chí đến cả việc nghĩ ngợi thôi tôi cũng không dám.
Tôi rón rén bước vào phòng ngủ, nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh người đàn ông đang say giấc nồng. Anh ấy trông có vẻ như đang ngủ rất sâu, vậy mà chẳng hiểu bằng cách nào lại nhận ra sự hiện diện của tôi ngay lập tức, liền tự động xoay người về phía tôi rồi dang rộng vòng tay theo bản năng như một thói quen khó bỏ. Tôi nhẹ nhàng nằm xuống, gối đầu lên cánh tay vững chãi của anh thay cho gối. Wonwoo còn chẳng buồn mở mắt, chất giọng khàn đặc vì ngái ngủ lầm bầm bên tai: “Bà xã à… em thấy trong người thế nào rồi…?”, rồi cứ thế lầm bầm trong cổ họng. Tôi khẽ bật cười, vòng tay ôm lấy eo anh, tựa trán vào bờ vai rộng lớn của người yêu.
“Anh yêu à.”
“…Ừm…”
“Lát nữa hai đứa mình ăn canh thịt bò nấu củ cải nhé?”
“Đừng có nói chuyện tào lao. Từ giờ đến ngày mai em bắt buộc phải ăn cháo.”
Tôi định lợi dụng lúc đầu óc anh còn mơ màng để lấp liếm qua chuyện, ai ngờ lại thất bại thảm hại. Tuy mở miệng từ chối thẳng thừng là thế, nhưng vì lo lắng cho cái dạ dày của tôi nên bàn tay ấm áp của anh đã tự động luồn vào trong chăn, nhẹ nhàng xoa đều lên bụng tôi. Tôi thì thầm trêu: “Bàn tay của ông xã nhà mình đúng là bàn tay bùa phép mà”, đôi môi đang phụng phịu hờn dỗi của anh lập tức giãn ra, vẽ nên một nụ cười dịu dàng, ấm áp. Được bao bọc trong vòm ngực quen thuộc và bình yên này, tôi có cảm giác như chẳng cần uống thuốc thì bệnh tình cũng tự khắc thuyên giảm. Nghĩ đến việc nếu mình nói ra câu này, cái ông cụ non Cha Wonwoo kiểu gì cũng sẽ nghiêm mặt cãi lại là “Dù thế nào thì vẫn phải uống thuốc đầy đủ”, tôi lại không kìm được mà mỉm cười bất lực.
Còn tiếp…