Chương 4.3: CUỘC HẸN HÔM NAY
- Home
- [NOVEL] Ngọt ngào điên dại - Mối tình bình thường nhất (Ko có trong MW)
- Chương 4.3: CUỘC HẸN HÔM NAY
Đồ nhu yếu phẩm lúc dùng thì cứ rỉ rả từng chút một, ấy thế mà lúc hết thì lại rủ nhau hết sạch một lượt. Tiền bạc lúc kiếm được thì chỉ nhỏ giọt, mà lúc ra đi thì lại vét sạch sành sanh chẳng còn một đồng. Tôi ngồi đối diện với Eunyul, trước mặt là mảnh giấy ghi danh sách những thứ cần mua, cả hai cứ thế thở dài thườn thượt suốt một hồi lâu. Tính kiểu gì cũng chẳng ra đáp án.
“Tháng này mình cảm giác đã chi tiêu tiết kiệm lắm rồi mà nhỉ…”
“Anh cũng thấy thế.”
Thực ra cũng chẳng có khoản chi nào quá lớn. Chỉ là so với các tháng khác, những khoản lặt vặt phát sinh hơi nhiều một chút. Tiền viện phí và thuốc thang trong đợt bị cúm hành hạ ra bã, tiền mua bàn phím mới thay cho cái cũ bị hỏng phím Enter, tiền mua chăn mới vì cái chăn cũ đã rách bươm sau bao lần giặt giũ. Gom tất cả những thứ đó lại, tài khoản ngân hàng của chúng tôi bỗng chốc thủng một lỗ to tướng. Nếu xoay xở được các khoản chi cố định thì những thứ còn lại có thể tằn tiện ăn đồ có sẵn trong nhà để cầm cự qua ngày, nhưng giờ đến cả tiền thuê nhà tháng tới đóng kiểu gì tôi cũng thấy mịt mù. Tình hình này nói thật là bế tắc rồi.
“Eunyul à, hay là anh…”
“Anh muốn chết hả? Không giao hàng gì hết. Không trung tâm phân phối, không bốc vác gì cả.”
Càng ngày em càng tinh ý nên tôi chẳng thể thốt nên lời. Tôi đã cố tình bày ra bộ mặt ủ rũ, thiếu sức sống nhưng chẳng ăn thua. Đành phải dùng chiêu khác vậy.
“Vậy giờ phải làm sao đây. Mình đang cần tiền gấp mà.”
“….”
“Anh đâu có sung sướng gì khi đâm đầu vào mấy việc nặng nhọc đó. Chẳng qua đó là cách nhanh nhất và chắc chắn nhất thôi. Anh biết em không thích, nhưng mà…”
“Cha Wonwoo.”
“Ơi?”
“Đừng có cố gồng lên tỏ vẻ mạnh mẽ với em, ngậm miệng lại đi để em còn suy nghĩ.”
Chiêu này cũng hỏng nốt. Tôi ngoan ngoãn vâng dạ rồi im lặng làm theo lời em bảo. Hay là cứ bình tĩnh thuyết phục em rằng phải dập tắt ngọn lửa đang cháy sém chân trước đã nhỉ? Hay là cứ nhõng nhẽo một trận? Bảo là anh chỉ làm đúng hai ngày thôi, để lấp cho đầy tiền thuê nhà cái đã rồi sau đó tính tiếp, liệu nói thế em có xuôi lòng chút nào không…
“… Làm cái này đi.”
“Cái gì cơ?”
Eunyul đang xem trang web tìm việc làm thêm bỗng chỉ vào một chỗ. Blue River Convention. Đang tự hỏi đó là chỗ nào thì hóa ra là một trung tâm tiệc cưới. Tôi nhíu mày:
“Em biết làm ở trung tâm tiệc cưới cực kinh khủng không?”
“Nhưng ở đây ghi là hướng dẫn khách mời chứ không phải làm ở buffet hay nhà bếp mà…”
Dù có ứng tuyển vào vị trí hướng dẫn khách thì ra đến hiện trường, nếu thiếu người kiểu gì họ cũng đẩy mình sang khu buffet hoặc nhà bếp thôi. Mà những nơi đó thì lúc nào chẳng thiếu người. Có vẻ người yêu tôi—người mà từ sau khi nghỉ việc ở quán rượu vì gặp khách hãm, đã được tôi nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, chỉ cho đi dạy kèm—vẫn chưa lường hết được sự đời. Đang định nói thật để cản em lại thì tôi bỗng khựng lại suy nghĩ. Hay là cứ thử một lần cho biết nhỉ? Để em thấy họ bóc lột sức lao động kinh khủng thế nào, trả lương thì sát nút mức tối thiểu mà thời gian nghỉ ngơi cũng chẳng có, biết đâu lúc đó em lại đồng ý để tôi đi làm thay ở trung tâm phân phối thì sao…
“Vậy mình làm một ngày thôi nhé.”
“Hình như tối thiểu phải làm hai ngày đấy. Cuối tuần này mình làm luôn nhé?”
“Em ổn không đấy?”
“Vâng, sao thế anh?”
“… Không có gì, được rồi. Làm thôi.”
Chắc chắn là sẽ vất vả lắm đây, không biết Eunyul có chịu đựng nổi không. Tôi có chút lo lắng, nhưng nghĩ lại thì dù sao hai đứa cũng đi làm cùng nhau, nếu em mệt quá thì tôi sẽ tìm cách giúp đỡ, thế nên tôi mới đồng ý. Tuy chưa làm ở đây bao giờ, nhưng trước khi nhập ngũ tôi cũng từng kinh qua đủ loại việc làm thêm nên cũng nghe ngóng được đại khái cách thức hoạt động, vì vậy tôi không quá quan ngại.
Và đúng như dự đoán. Vừa đến trung tâm tiệc cưới vào sáng sớm, gã quản lý đã bảo ngay là bộ phận hướng dẫn khách mời đã tuyển đủ người rồi, giờ chỉ còn hai lựa chọn: một là phục vụ sảnh buffet, hai là làm trong nhà bếp. Thấy Eunyul còn đang do dự, gã quát tháo bảo nếu không làm thì đi về ngay để gã còn gọi người khác, nghe mà tôi thấy nóng máu nhưng vẫn cố nhịn. Eunyul khẽ hỏi hay là mình cứ làm nhé, tôi gật đầu đồng ý. Đằng nào thì cũng phải nếm trải một lần cho biết nên mới đến tận đây cơ mà. Nghĩ bụng lần này tha hồ mà vận dụng cơ bắp tay đã được tôi luyện bấy lâu ở trung tâm phân phối, tôi bắt đầu xoay nhẹ khớp tay khởi động. Bỗng nhiên, gã quản lý hất hàm, chỉ tay về phía tôi.
“Cậu kia, cậu là người này đúng không? Cái người ghi trong hồ sơ là có bằng lái ấy.”
“Dạ? Vâng.”
“Thế thì đi làm hướng dẫn đỗ xe đi. Xuống tầng một bảo là hôm nay đi làm hướng dẫn đỗ xe…”
“Tôi làm ở nhà bếp hoặc sảnh buffet cũng được ạ.”
“Mẹ kiếp, sao cứ để tôi phải nói lần thứ hai thế nhỉ? Ở đây còn ai có bằng lái nữa không?”
Tôi nhìn quanh một lượt. Trong số vài chục người đang tập trung ở đó, dường như tôi và Eunyul là lớn tuổi nhất, xung quanh toàn là những gương mặt non choẹt. Thảo nào trong thông báo không thấy ghi cấm học sinh cấp ba ứng tuyển. Việc phải làm chung với một lũ nhóc tì đi làm kiếm thêm tiền tiêu vặt đã đủ stress rồi, giờ lại còn bị tách ra làm việc khác nhau khiến mặt Eunyul tái mét lại. Mặc kệ tất cả, gã quản lý gào lên đầy vẻ cáu bẳn:
“Không có ai đúng không, chết tiệt. Cậu bảo có bằng lái mà, bảo đi thì đi đi!”
“Nếu là phải lái xe thì…”
“Sẽ không có việc gì phải lái xe cả, nhưng khi nhận người thì phải ưu tiên người có bằng lái. Sao tôi cứ phải giải thích mấy cái chuyện này làm gì không biết, hầy. Cậu xuống tầng một đi, còn lại đi theo tôi.”
Chẳng kịp để tôi nói thêm câu nào, gã quản lý đã quay lưng đi thẳng. Eunyul bị cuốn đi giữa đám nhóc tì đang lũ lượt nối đuôi sau lưng gã. Biết rõ kết cục sẽ ra sao, tôi vội vàng giữ em lại.
“Em không cần làm đâu. Cứ về nhà đi. Để anh làm rồi về sau, dù sao đây cũng chẳng phải việc em định làm lúc đầu.”
Tôi cứ ngỡ nói thế thì em sẽ vì ghét việc phải làm một mình mà đồng ý bỏ về. Thế nhưng, nhìn thấy vẻ mặt đanh lại của Eunyul, tôi bỗng khựng lại. Tôi đã quá coi thường Noh Eunyul rồi. Trong những chuyện liên quan đến tiền bạc và lòng tự trọng, Noh Eunyul luôn hành động liều lĩnh hơn tôi tưởng rất nhiều.
Và lúc này, cả tiền bạc lẫn lòng tự trọng của em đều đang bị đặt lên bàn cân.
“Không. Em sẽ làm.”
“Anh bảo là mệt lắm mà? Hay là…”
Nhìn cái bóng lưng dứt khoát quay đi của em, tôi đưa tay vò đầu bứt tai. Định dùng mưu kế cuối cùng lại tự mình đào hố chôn mình. Một cú “việt vị” cực kỳ đau đớn.
Lúc lững thững bước vào thang máy xuống tầng một, một gã đàn ông to xác với khuôn mặt bặm trợn cũng hớt hải chạy tới đi cùng. Gã bảo hôm nay sẽ cùng làm hướng dẫn đỗ xe với tôi, rồi chẳng nể nang gì mà cứ thế xưng hô trống không, chìa tay đòi bắt tay ra vẻ thân thiết lắm. Tôi cũng chẳng muốn thua kém nên đáp lại bằng giọng tương tự. Gã hỏi thẳng thừng tôi bao nhiêu tuổi, tôi thoáng do dự không biết có nên khai gian không, nhưng dù đã trả lời thật lòng thì hóa ra tôi vẫn lớn hơn gã tận hai tuổi. Nghe thấy tuổi của tôi, gã lập tức đổi cách xưng hô thành “đại ca”. Gã tên là Kyung-sik, đã làm ở trung tâm tiệc cưới này được ba tháng rồi.
“Quản lý bảo tôi xuống tầng một báo danh làm hướng dẫn đỗ xe.”
“Cứ báo với em là được rồi đại ca. Để em check cho.”
“Chú á?”
“Vâng, cứ coi em là quản lý ở đây cũng được. Chắc giờ này lão Tổ trưởng đang ngủ nướng trong văn phòng rồi. Thấy em làm được việc nên lão giao hết cho em đấy. Khả năng của em cũng thuộc dạng đỉnh cao mà, ha ha.”
Chẳng biết là do gã có năng lực thật hay là do bị “nắm thóp” làm bia đỡ đạn, nhưng thấy chính chủ có vẻ đang rất tận hưởng nên tôi cũng chẳng nói thêm gì. Tôi không rõ Quản lý và Tổ trưởng khác nhau chỗ nào, nhưng chắc một trung tâm tiệc cưới quy mô thế này chẳng rảnh đến mức phân chia rạch ròi hai vị trí đó làm gì cho phiền phức. Dù sao thì tôi cũng biết được kẻ chịu trách nhiệm quản lý bãi đỗ xe đang lười biếng bỏ bê công việc. Nhìn cái cách Kyung-sik dùng thẻ ID của người khác để nhập dữ liệu và gõ phím nhoay nhoáy, có thể thấy gã đã làm việc này không dưới một lần. Từ việc nhập giờ làm, phát đồng phục đến giải thích công việc, gã một mình cân hết mọi việc của quản lý mà vẫn cười nói hớn hở, xem ra tính cách của Kyung-sik cũng rất tốt.
“Anh cứ nghỉ đến mười giờ cũng được. Tầm này vẫn chưa có nhiều xe đâu. Sau đó mới bắt đầu hướng dẫn, nhưng chắc đại ca phải xuống hầm trông rồi. Đáng lẽ là em với anh cùng làm cơ, nhưng chắc lão Tổ trưởng không thò mặt xuống đâu. Trên mặt đất còn nhiều việc phải thanh toán, em làm quen rồi nên để em thầu cho chắc ăn hơn, đại ca thấy thế nào?”
“Vậy là trên này mình chú, dưới hầm mình anh?”
Từ lối vào bãi đỗ xe đến trạm thu phí có thanh chắn, rồi cả khu đỗ xe trên mặt đất bên hông tòa nhà, có quá nhiều vị trí cần để mắt tới. Vậy mà Kyung-sik cứ nhún vai như thể chuyện nhỏ như con thỏ. Xem chừng cái lão “Tổ trưởng” mà cậu ta nhắc đến chính là gã quản lý lúc nãy, nhưng không hiểu lão ta làm cái quái gì nhỉ. Tầm này đáng lẽ phải cho Kyung-sik lên làm quản lý mới đúng. Trong khi tôi đang mải nhẩm lại cách thức khiếu nại lên Bộ Lao động thì Kyung-sik vẫn nhiệt tình giải thích.
“Cũng không có gì khó đâu, anh cứ tưởng tượng như đang chơi xếp gạch Tetris ấy, cứ lấp đầy từ bên trong ra là được. Nhớ chừa chỗ cho chú rể, cô dâu với gia đình hai bên nhé. Nếu có ai dở quẻ bảo không thích đỗ bên trong thì anh cứ lặp đi lặp lại câu này cho em: ‘Xin lỗi quý khách, mong quý khách thông cảm’. Thế thôi.”
“Thế nếu họ bảo không thông cảm được thì sao?”
“Thì anh cứ quay đi chỗ khác rồi chửi thầm một câu cho sướng miệng. Chứ biết sao giờ, bãi chỉ có bấy nhiêu chỗ, bảo đỗ đâu thì phải đỗ đấy chứ.”
“Chú làm thế bao giờ chưa?”
“Chưa ạ. Em gan thỏ đế lắm đại ca ơi. Sao mà dám chửi khách, bị đuổi việc là tiêu đời em ngay.”
“Thế chú định để anh bị đuổi à?”
“Thì chẳng phải anh bảo chỉ làm nốt cuối tuần này thôi sao.”
Đúng là không nên trông mặt mà bắt hình dong. Kyung-sik nhìn bặm trợn thế thôi chứ tính toán và thực tế hơn tôi tưởng nhiều. Tôi gật đầu, xỏ đôi găng tay trắng vào. Công việc này chắc cũng không quá khó khăn, vì hồi trước làm thêm ở siêu thị tôi cũng từng ra hỗ trợ bãi đỗ xe vài lần rồi.
“Thỉnh thoảng sẽ có người yêu cầu valet parking (đỗ xe hộ), cái đó thì tùy anh, thích thì làm không thích thì thôi, anh cứ thoải mái.”
“Gì mà tùy anh thoải mái? Công việc mà?”
“Nếu anh không muốn làm hộ thì cứ làm thế này này: đưa tay lên tai, rồi bảo: ‘A, hiện giờ tôi phải đi hướng dẫn xe khác gấp, xin lỗi quý khách’, thế là xong.”
“…Cái bộ đàm này không dùng được à?”
“Tất nhiên rồi. Đại ca ngây thơ hơn em tưởng đấy.”
Tôi nhét cái bộ đàm làm cảnh vào túi rồi đeo tai nghe vào tai. Kyung-sik xuýt xoa vỗ tay bảo trông tôi đeo cái này vào chẳng khác gì vệ sĩ cao cấp. Lúc đầu tôi cứ tưởng cậu ta là kiểu dùng nắm đấm để giải quyết vấn đề, nhưng giờ nhìn lại, chắc cậu ta dùng nụ cười để giải quyết thì đúng hơn. Mà Kyung-sik càng cười tươi bao nhiêu, cơn giận của tôi dành cho gã quản lý đang ngủ phè phỡn trong văn phòng lại càng tăng thêm bấy nhiêu.
Còn tận một tiếng nữa mới đến mười giờ. Tôi đứng ngây người sau lưng Kyung-sik, người đang vừa nghe nhạc vừa lắc lư cái vai xem xấp tài liệu trong bìa kẹp với vẻ mặt vô cùng hớn hở. Đứng không thế này suốt một tiếng thì cũng kỳ, mà bảo làm gì luôn thì cũng chẳng có việc, lòng tôi lại cứ bồn chồn lo cho Eunyul…. Đầu óc tôi rối như tơ vò. Không biết em đã bắt đầu làm việc chưa. Thà làm ở sảnh còn đỡ, chứ đừng để em phải vào bếp. Lỡ vì mới làm nên lóng ngóng mà họ bắt em đi rửa bát ngay từ đầu thì chết.
Bất chợt, tôi nhớ đến thằng bạn cũ. Hồi đó nó cứ háo hức bảo làm thêm ở bếp trung tâm tiệc cưới là tiền về nhanh nhất, làm cật lực hai ngày cuối tuần là đủ mua cái máy chơi game mới để hưởng thụ cả tháng. Thế mà thứ Hai tiết học đầu tiên nó không đến, tôi cứ tưởng nó mải chơi game nên bùng học, ai dè đến thứ Tư nó lết xác đến trường với khuôn mặt hốc hác như xác không hồn, chỉ thốt ra đúng một câu: Đừng bao giờ đi làm thêm ở trung tâm tiệc cưới. Đặc biệt là phụ bếp, tuyệt đối đừng bao giờ.
“Đại ca, anh sao thế? Đau ở đâu à? Trông sắc mặt anh tệ quá.”
“…Việc ở nhà bếp trên kia vất vả lắm đúng không?”
“Bếp tiệc cưới thì ở đâu chẳng thế ạ.”
“Tôi đi cùng một người bạn, mà mỗi mình tôi bị đẩy xuống đây.”
“À, thật ạ? Bạn gái anh hả?”
“Không, con trai.”
“Xì, gì vậy. Làm em cứ tưởng… Con trai thì chắc chắn bị tống vào bếp rồi. Để còn bưng bê mấy khay bát đĩa bẩn chứ, đúng không?”
Mẹ kiếp, không xong rồi. Câu chửi thề vốn đang kìm nén bỗng tự dưng vọt ra ngoài. Ở nhà tôi còn chẳng nỡ bắt em rửa bát, tôi đã nỗ lực thế nào để em không phải chạm tay vào nước cơ mà, thế mà giờ… em lấy đâu ra sức mà bưng mấy cái khay nặng trịch đó chứ. Không, là lỗi của tôi. Đáng lẽ tôi không nên đưa Noh Eunyul đến đây. Đáng lẽ tôi phải giải thích cho cái cậu người yêu chẳng biết gì, cứ đòi đi làm thêm tiệc cưới ấy hiểu về sự tàn khốc của thế gian và sự khắc nghiệt của lao động chân tay. Biết thế bảo làm việc khác cho rồi… Thấy tôi ôm đầu ngồi thụp xuống, miệng không ngừng lẩm bẩm chửi thề với vẻ mặt tuyệt vọng cùng cực, Kyung-sik cuống cuồng an ủi:
“Mà khoan đã đại ca, cũng chưa chắc đâu. Hôm nay đám mới đến có nhiều con trai không?”
“…Tôi không rõ. Tính cả bạn tôi thì chắc khoảng hai ba người gì đó.”
“Ồ, thế thì có khi không bị đẩy vào bếp đâu. Sảnh buffet cũng cần người đẩy xe dọn dẹp mà. Thường họ sẽ rút một hai người sang sảnh đấy.”
Tôi không nhớ chính xác có bao nhiêu nam. Ngoài Eunyul ra thì chắc chắn có thêm một cậu nữa, còn lại thì chịu. Làm ơn, đừng có ai nữa hết, hoặc là Eunyul à, em hãy lấy tuổi tác ra mà áp đảo đi, bảo mấy đứa trẻ măng vào bếp đi, còn em là ông chú đi nghĩa vụ về rồi nên không làm mấy việc đó được… Bất chợt, tôi bật cười vì thấy từ “ông chú” và “Eunyul” chẳng ăn nhập gì với nhau cả. Kyung-sik đưa bàn tay hộ pháp vỗ bộp bộp vào vai tôi.
“Dù sao thì đại ca xuống đây cũng là may đấy. Ở đây không quá tốn sức, chỉ là thỉnh thoảng gặp mấy ca ‘hãm’ thôi.”
“Cái đó thì tôi chịu được.”
Sau một tuần đối phó với mấy lão khách say xỉn suốt ngày mò vào siêu thị gào thét đòi giảm giá rượu Soju, tôi rút ra được một điều: Đối phó với hạng người hôm nay gặp, mai không bao giờ thấy mặt nữa thì chẳng có gì đáng ngại. Có mấy ai đi dự đám cưới hôm nay rồi mai lại quay lại đây lần nữa đâu. Vấn đề duy nhất vẫn là Noh Eunyul.
“Lát nữa tôi chạy lên trên một tí được không?”
“Bây giờ á?”
“Không, tầm một hai tiếng nữa.”
“Ừm… Thế thì để xem tình hình xe vào hầm thế nào đã rồi anh đi. Chắc là lúc vừa xong lễ đầu tiên thì tranh thủ được một lát. Sau đó thì bận sấp mặt luôn đấy. Mà sao thế? Anh chấm được em nào trên đấy à?”
“Không, tại bạn tôi thôi.”
“Trời ạ, đã bảo là con trai mà sao đại ca cứ phải xoắn lên thế, có phải bạn gái đâu.”
“Thì vì là bạn trai nên mới phải xoắn đấy.”
Cứ nghe cậu ta lải nhải “bạn gái” mãi khiến tôi bực mình nên trả lời theo cảm tính luôn. Kyung-sik tròn mắt ngạc nhiên mất một lúc, rồi bỗng đập bàn cười hô hố đến mức tai tôi ù đi. Vừa lúc đó có một chiếc xe đi vào. Kyung-sik bảo tôi chuẩn bị xuống hầm, khi tôi bước ra khỏi trạm thu phí, cậu ta còn vẫy tay gọi với theo:
“Ối giời, em thất lễ quá đại ca ơi! Thế thì chúc đại ca với bạn trai yêu đương thắm thiết nhé!”
Kyung-sik trông thế mà tinh ý phết. Dù cậu ta không biết chắc “bạn trai” đó có phải theo nghĩa người yêu hay không, nhưng cậu ta nhận ra ngay là tôi đang khó chịu vì cách nói của mình. Đúng là “không ai nỡ đánh kẻ chạy lại”, nhìn cậu ta cười hớn hở quá nên cơn giận cũng tiêu tan. Tôi tự trấn an mình đừng giận lây sang người khác rồi hướng về phía hầm gửi xe.
Kyung-sik nói là sau lễ đầu tiên có thể tranh thủ được, nhưng không biết do tôi mới làm chưa quen tay hay do cậu ta thấy tôi tội nghiệp quá nên nói đại một câu an ủi, chứ thực tế là tôi chẳng có lấy một giây để chạy lên khu buffet. Xe lễ đầu còn chưa thoát ra được một nửa thì xe khách lễ thứ hai đã ồ ạt kéo đến. “Xin lỗi quý khách. Mong quý khách thông cảm.” Tôi lặp đi lặp lại hai câu đó nhiều đến mức giờ ai có hỏi sảnh Diamond ở tầng mấy chắc tôi cũng buột miệng xin lỗi mất. Rõ ràng đã bật biển báo hết chỗ gửi xe mà xe vẫn cứ đâm xuống hầm liên tục. Tôi chạy ngược lên trạm thu phí tầng một, thấy Kyung-sik cũng đang đánh vật một mình với việc hướng dẫn đỗ trên mặt đất, thanh toán tiền, chỉ đường cho xe ra và sắp xếp vị trí cho xe buýt đưa đón, thế là tôi lại lẳng lặng đi xuống. Có vẻ như cấp trên muốn tôi phải “nhồi nhét” bằng mọi giá, kể cả đỗ xe hàng hai hàng ba, nên tôi đã dốc hết sức bình sinh để tạo ra khoảng trống.
Đến khi cảm thấy mệt tới mức không đứng vững nổi nữa, tôi mới liếc nhìn đồng hồ. Lịch làm từ chín giờ sáng đến bảy giờ tối, thế mà giờ đã gần năm giờ chiều rồi. Bữa sáng thì ăn vội cái cơm nắm tam giác, bữa trưa thì nhịn, còn bữa tối chắc cũng chẳng còn sức mà ăn, và quan trọng nhất là tôi chưa gọi cho Eunyul được cuộc nào. Ngay khi lễ cuối kết thúc và xe bắt đầu vơi dần, tôi tranh thủ gọi điện cho em nhưng em không nhấc máy, chắc là khách khứa vẫn còn đang dùng bữa đông lắm. Tôi đợi cho đến khi chiếc xe cuối cùng rời hầm mới đi lên tầng một. Kyung-sik đang vừa dọn mớ cuống vé cao ngất ngưởng vừa vẫy tay chào tôi.
“Đại ca vất vả quá. Oa, đại ca chắc là cao thủ xếp gạch Tetris rồi. Nói thật lúc giữa giờ em cứ lo là không nhồi thêm được nữa, thế mà xe vẫn cứ vào đều đều làm em choáng luôn đấy.”
“Nếu đã thấy là không ổn thì chú đừng có nhồi thêm xe vào nữa chứ.”
“Thì tại em tin tưởng đại ca mà. Chà, lần đầu làm mà thế này là đỉnh lắm đấy ạ. Để em sắp xếp nốt mớ cuống vé này rồi anh em mình cùng lên trên. Phải ăn chút gì chứ.”
Tôi định bảo sẽ lên trước rồi chú cứ thong thả theo sau, nhưng nhìn đôi bàn tay hộ pháp đang đổ mồ hôi nhễ nhại, lật giở từng tờ giấy mỏng dính để kiểm tra, tôi không đành lòng quay lưng đi. Phải đến khi giúp chú dọn dẹp xong cuống vé và đối chiếu xong bảng quyết toán thì đã là sáu giờ tối. Kết quả là cả ngày hôm nay, tôi chẳng nhìn thấy, chẳng hỏi han, cũng chẳng nghe ngóng được gì về việc Eunyul làm ăn ra sao. Bình thường chắc em đã nhắn tin mè nheo kêu mệt rồi, đằng này chắc do ban sáng tôi lỡ chạm vào tự ái, bảo em đi về đi nên em cũng im hơi lặng tiếng luôn. Không biết em còn lết cái chân ra nổi không nữa. Liệu có về nhà được không đây. Còn sống không hả Noh Eunyul…
“Sao giờ này mới ăn cơm? Trưa anh không ăn gì à?”
Tôi đang ngồi đối diện với Kyung-sik, thực hiện cái hành động không biết là đang ăn cơm hay chỉ đơn giản là tống thức ăn vào mồm rồi nhai nuốt một cách máy móc, thì giật nảy mình ngẩng đầu lên. Eunyul đã thay đồ xong xuôi và ngồi xuống cạnh tôi từ lúc nào. Tôi đang mệt rũ rượi, nhưng giọng nói của em lại tỉnh táo đến mức đáng ngạc nhiên làm tôi cứ ngỡ mình đang mơ. Tôi vội nắm lấy tay em để xác nhận, đến khi bị em phát vào mu bàn tay một cái rõ đau mới biết đây là thực.
“A, vị này chính là bạn trai của đại ca đây sao!”
“…Cái gì cơ?”
“Em là Park Kyung-sik ạ. Chào đại ca. Anh vất vả rồi. Anh Wonwoo cứ lo sốt vó lên, sợ anh phải vào bếp rửa bát đấy ạ. Việc trên đấy thế nào hả anh? Anh vào bếp hay làm ở sảnh?”
Nhìn cái điệu bộ thân thiết của Kyung-sik, chắc ai cũng tưởng chú ta với Eunyul quen nhau từ trước. Thấy Kyung-sik cứ cười hớn hở, chẳng chút ngại ngần mà sáp lại gần, Eunyul có vẻ cũng hơi đứng hình, chắc là em đã tạm quên béng cái danh xưng “bạn trai” vừa lọt vào tai lúc nãy. Kyung-sik đã thay tôi hỏi hết những điều cần hỏi nên tôi cũng chẳng còn gì để nói thêm. “Thế nào rồi?”, tôi hỏi ngắn gọn, Eunyul vươn vai một cái rồi bỗng nắm chặt lấy cánh tay trái, khẽ rên rỉ vì đau.
“Đau tay lắm hả?”
“Không đau sao được, tất nhiên là đau chứ. Nhưng mà cũng làm được, không đến nỗi nào. Em làm ở sảnh, chuyên chuyển bát đĩa vào bếp, dọn bàn rồi sắp xếp đồ uống với mấy đồ lặt vặt ấy.”
“Oa, chắc anh hợp với nghề này đấy ạ. Đẩy xe hàng mệt lắm, anh không thấy nặng sao?”
“À… vâng. Cũng không nặng lắm đâu…”
“Ơ kìa, anh cứ nói chuyện tự nhiên đi ạ.”
Nếu là lúc khác, chắc tôi đã ngồi tận hưởng cảnh tượng Eunyul, người vốn hay ngại ngùng, đang phải vắt kiệt chút kỹ năng giao tiếp ít ỏi để đối phó với một người như Kyung-sik rồi. Nhưng lúc này, thú thật là tôi chẳng còn hơi sức đâu nữa. Nghĩ lại thì việc tôi làm hôm nay cũng không đến mức vắt kiệt sức lực như thế này, có lẽ chỉ là vừa nhìn thấy mặt Eunyul là cái thằng nhóc Wonwoo bên trong tôi đã muốn nhảy bổ ra ngoài.
Bề ngoài thì cố tỏ ra trưởng thành, chứ bên trong tôi đang gào thét vì ức chế: rõ ràng định rủ em đi làm cùng để được ở bên nhau, thế mà cả ngày chẳng nhìn thấy mặt, chẳng được hôn, chẳng được nắm tay là cái quái gì không biết. Dù sao thì thấy em không mệt lử như tôi lo lắng cũng là điều đáng mừng. Trông em vẫn khá ổn định so với một người đang gồng mình vì lòng tự trọng, thế là gánh nặng ngàn cân trong lòng tôi suốt cả ngày qua cuối cùng cũng được trút bỏ.
Có lẽ do đến lúc đó sự căng thẳng mới được giải tỏa, suốt chuyến xe buýt về nhà, Eunyul ngủ một mạch không hề thức giấc. Lúc tỉnh thì không sao, nhưng thấy trong lúc ngủ em cứ vô thức xoa xoa cánh tay trái, tôi biết chắc là em đau thật. Vừa về đến nhà, tôi đã định chườm nóng cho em ngay, nhưng Eunyul bảo phiền phức rồi đi thẳng vào nhà tắm trước.
Những ngày thế này, nếu lỡ dại mồm rủ “tắm chung” thì không chỉ dừng lại ở việc ăn đòn đâu, mà chắc chắn sẽ nhận được cái nhìn khinh bỉ đến mức không đáng để tốn lời mắng chửi, rồi bị em “ngó lơ” một thời gian dài, thế nên tôi ngoan ngoãn chuẩn bị sẵn đồ ngủ ở ngoài đợi em. Ngay khi Eunyul tắm xong, tôi liền lao vào tắm rửa nhanh nhất có thể, nhưng khi bước ra thì em đã chìm vào giấc ngủ mất rồi. Tôi tự nhủ tuyệt đối không được làm hành động nguy hiểm nào đánh thức em lúc này. Chắc để đến mai làm nốt một ngày nữa rồi chườm cho em một thể vậy. Tôi khẽ vuốt ve cánh tay trái mà em vẫn đang mân mê trong giấc nồng, rồi cũng mệt mỏi lịm đi lúc nào không hay.
****
Chuẩn bị đồ đạc để ra ngoài vào buổi sáng, tôi lại không nhịn được mà hỏi thêm lần nữa. Tôi bảo em nếu không muốn đi thì không cần phải đi đâu. Tuy họ bảo làm hai ngày là cơ bản, nhưng ở mấy chỗ làm thêm tiệc cưới này người ta “bùng” giữa chừng đầy ra, nên chắc chắn đòi thanh toán lương một ngày họ vẫn sẽ trả thôi. Tôi phải toát cả mồ hôi hột để uốn lưỡi, nói khéo hết mức sao cho em không cảm thấy bị coi thường, đại loại như sợ em làm quá sức rồi tiền thuốc quá tiền công. Thấy tôi cứ van nài khẩn thiết, Eunyul cũng có vẻ suy nghĩ lại một chút, nhưng cuối cùng kết luận của em vẫn là nhất định phải làm cho xong ngày hôm nay. Chẳng còn cách nào khác, đành phải chiều theo ý em thôi. Chuyện này là do tôi bày ra nên chẳng trách được ai, suốt quãng đường đi làm tôi chỉ biết tự mắng thầm trong lòng: Cha Wonwoo, đồ ngu.
Ngày hôm nay có một tin vui và một tin buồn. Tin vui là vì hôm nay là Chủ nhật nên không có các ca lễ muộn nhất, đồng nghĩa với việc sẽ được về sớm hơn. Nhưng tin buồn là tôi lại tiếp tục bị tách khỏi Eunyul để xuống bộ phận đỗ xe, khiến tôi chưa kịp bắt đầu làm đã thấy bực bội đầy mình. Trước khi xuống tầng một, nhớ lại lời Kyung-sik nói hôm qua, tôi đưa mắt quan sát xem hôm nay có bao nhiêu nam giới đi làm thêm. Hôm nay khá đông, tính cả cậu nhóc học sinh cấp ba hôm qua và Eunyul thì có tổng cộng năm người. Tôi lo cứ đà này Eunyul sẽ bị đẩy vào nhà bếp mất. Tôi dặn trước với Kyung-sik, bảo chú ta giữ xe trên mặt đất giúp tôi khoảng mười phút để tôi chạy đi có việc. Khi tôi buột miệng đùa: “Để anh đi chăm sóc bạn trai một tí”, Kyung-sik liền cười ngặt nghẽo, phản ứng vô cùng cuồng nhiệt. Nghĩ cũng lạ, với một người chưa từng gặp mặt mà chú ta lại ủng hộ nhiệt tình thế này, nhưng càng nhìn Kyung-sik tốt tính bao nhiêu, tôi lại càng muốn đi tố cáo gã quản lý bãi xe bấy nhiêu cho bõ ghét.
Đến tầm gần cuối lễ đầu tiên, tôi báo với Kyung-sik một tiếng rồi tức tốc phi lên khu buffet. Không có thời gian để đợi cái thang máy đang chật kín khách mời, tôi sải bước chạy bộ lên cầu thang, đầu óc rối như tơ vò. Tôi lên đó thì giúp được gì cho em không nhỉ? Chỉ có khoảng mười phút nên chắc chỉ kịp nhìn xem em có ổn không rồi phải xuống ngay. Em đang mạnh mẽ làm việc một mình, liệu tôi xuất hiện thế này có làm em vướng chân vướng tay không? Lỡ em nổi giận thì sao? Nhưng dù em có giận thì tôi vẫn muốn giúp em được thở phào dù chỉ là trong chốc lát, liệu có được không đây…
Thế nhưng, ngay khi vừa chạm chân đến cửa khu buffet, mọi suy nghĩ hỗn độn trong đầu tôi bỗng chốc bay sạch sành sanh. Ở lối vào, gã quản lý phân công công việc buổi sáng và một cậu nam thanh niên làm thêm (người tôi đã thấy hôm qua) đang đứng tựa lưng vào tường, vừa nói chuyện vừa cười cợt đầy vẻ cợt nhả. Việc hướng dẫn chỗ ngồi cũng chẳng phải làm, chỉ có mỗi việc nhận phiếu ăn của khách rồi chúc khách ngon miệng, tôi tự hỏi việc nhẹ lương cao thế này có cần thiết phải dùng đến hai người đàn ông sức dài vai rộng không? Cơn giận bắt đầu nhen nhóm nhưng tôi vẫn cố gắng giữ bình tĩnh. Tự nhủ có lẽ trong sảnh đông người phục vụ quá cũng sẽ gây rối mắt, hoặc thỉnh thoảng khi khách đổ xuống ồ ạt thì cần người điều phối bên ngoài, nên có thêm một người cũng không có gì là lạ…
Tôi đã cố gắng hết sức để tìm một lý do hợp lý nhất cho việc hai gã đàn ông khỏe mạnh đứng đó tán hươu tán vượn ngay cửa ra vào, thế nhưng, ngay khi liếc nhìn vào bên trong, ngọn lửa vừa mới được dập tắt trong lòng tôi lại bùng lên dữ dội. Sảnh buffet lúc này chẳng khác nào một khu chợ phiên bát nháo, người ra kẻ vào lẫn lộn. Những người đi sớm đã ăn xong và đang lục tục kéo nhau ra, xen lẫn với dòng người vừa xong lễ đang ồ ạt đổ xuống, tạo nên một khung cảnh hỗn loạn cực điểm.
Giữa đám nhóc học sinh cấp ba đang mồ hôi nhễ nhại trong bộ đồng phục rộng thùng thình, cuống cuồng dọn bát đĩa và sắp xếp lại bàn ghế, tôi nhìn thấy Eunyul. Em bận rộn đến mức tay không rời khỏi quai cầm xe đẩy, cứ gom đầy đống bát đĩa nặng trịch ấy rồi đẩy vào nhà bếp, rồi lại lật đật đẩy chiếc xe trống không từ bếp ra sảnh. Thậm chí, một mình Eunyul đang phải phụ trách dọn dẹp cho tận hai chiếc xe đẩy cùng lúc. Đến mức này thì tôi thực sự phải đặt dấu hỏi về sự tồn tại của hai kẻ vô dụng đang đứng chơi xơi nước ở cửa kia. Tôi hít một hơi thật sâu. Nếu tôi làm ầm lên theo bản tính thì Eunyul sẽ ghét lắm, nên tôi nhẩm đi nhẩm lại trong đầu để nói sao cho lý trí nhất: “Này anh gì ơi, bên trong có vẻ bận lắm, các anh không định vào làm à? Người yêu tôi đang một mình làm việc hộc bơ ở trong kia, mẹ kiếp…”
– Đại ca, chắc anh phải lên đây ngay thôi. Có xe lớn sắp vào bãi trên mặt đất nên em phải lùa bớt xe con xuống hầm.
“Ờ, xin lỗi nhé, tôi lên ngay đây.”
“Coi như chúng mày may mắn nhờ có Kyung-sik đấy, lũ ăn hại chỉ biết tiêu tốn tài nguyên Trái Đất.” Tôi siết chặt nắm đấm, len lỏi giữa dòng khách khứa, bước sầm sập xuống cầu thang để giải tỏa cơn giận đang sôi sùng sục. Đứng ở cửa hầm, tôi vừa vẫy tay ra hiệu cho dòng xe đang ùn ứ đi xuống, vừa hét thật to để xả cục tức: “Mời quý khách vào bên trong ạ! Vào sâu bên trong chút nữa ạ! Chỗ đó là vị trí của nhà trai nhà gái, mong quý khách thông cảm! Hà… bực không chịu nổi mà…”
Những lúc thế này, thà công việc bù đầu còn hơn. Tôi dồn hết sức bình sinh vào việc “sáng tạo không gian” cho bãi đỗ xe dưới hầm như ngày hôm qua, chẳng mấy chốc lễ cưới cuối cùng cũng dần kết thúc. Sau khi giải quyết xong mớ hỗn độn, tiễn nốt dòng xe dưới hầm ra ngoài, tôi tức tốc chạy lên trạm thu phí. Định bụng sẽ báo cáo xong việc dưới hầm rồi xin lên khu buffet hỗ trợ, nhưng vừa đến nơi đã thấy Kyung-sik đang đứng nói chuyện với ai đó.
Người đó diện vest bảnh bao, giày da bóng loáng, tóc chải chuốt gọn gàng lại còn đeo cả bảng tên mạ vàng trước ngực. Nhìn bộ dạng này, chắc chắn đây là gã quản lý “mất tích” suốt hai ngày qua. Trong khi Kyung-sik mồ hôi nhễ nhại, chạy đôn chạy đáo lo việc thì gã này chắc vừa ở đâu đó hưởng thụ xong nên da mặt trông cứ bóng mỡ cả lên. Trước khi làm đơn khiếu nại thì cũng nên biết tên tuổi nhau cái đã. Tôi tiến lại gần, gật đầu chào một tiếng, người đàn ông kia có vẻ hơi bất ngờ rồi cũng vội vàng cúi chào đáp lễ. Không khí có vẻ hơi kỳ quặc.
“À, quản lý. Đây là vị anh bảo hôm qua mới đến à? Cái người làm việc cực siêu ấy hả?”
Tôi cứ ngỡ mình nghe nhầm. Đáng lẽ câu đó phải là của Kyung-sik nói mới đúng, nhưng ngược lại, gã mặc vest kia lại đang dùng kính ngữ với Kyung-sik và gọi cậu ta là “quản lý”. Ngay khi mắt tôi chạm phải ánh mắt của Kyung-sik, cậu ta bỗng bật ra tiếng cười khà khà đặc trưng rồi vỗ bộp bộp vào vai tôi.
“Đại ca ơi, thực ra em mới là quản lý. Còn cậu này là Jin-hyeok, làm thêm ở bên bộ phận lễ tân ạ.”
“… Chú là quản lý á?”
“Vâng.”
“Bảo không phải cơ mà?”
“Em bảo thế bao giờ? Em chưa bao giờ nói mình không phải quản lý nhé.”
Tôi định nổi khùng lên cãi lý thì chợt khựng lại, nhíu mày suy nghĩ. Nhớ lại thì đúng là Kyung-sik chưa từng khẳng định mình là nhân viên hay người làm thêm bình thường. Cậu ta chỉ bảo tôi cứ “coi như” cậu ta là quản lý thôi. Rồi chuyện cậu ta bảo Tổ trưởng đang ngủ trong văn phòng hay Tổ trưởng sẽ không xuống đâu, điều đó cũng không đồng nghĩa với việc Tổ trưởng chính là quản lý. Vốn dĩ đã có đủ thứ chuyện gây bực mình, giờ lại cảm thấy như bị đem ra làm trò đùa bởi mấy câu chữ rẻ tiền, tôi thực sự thấy giận. Nếu không phải vì chút kỹ năng xã hội mà Noh Eunyul đã khổ công rèn giũa cho, chắc tôi đã túm cổ áo gã này rồi. Nhưng nghĩ đến Eunyul đang vất vả vật lộn với đống bát đĩa trên kia, nếu em biết tôi gây gổ với ai đó ở đây thì chắc chắn em sẽ giận tôi ít nhất là ba tháng, nên tôi lại nhịn thêm lần nữa. Kyung-sik gãi đầu, cười gượng gạo:
“Xin lỗi đại ca nhé. Chắc anh giận lắm. Thật ra mỗi khi đám làm thêm xuống bãi đỗ xe, nếu em xưng là quản lý ngay từ đầu thì chúng nó hay coi thường em lắm. Vì em còn trẻ, lại cứ hay tặc lưỡi bỏ qua cho êm chuyện… nên em cứ tưởng đại ca cũng giống bọn nó, định trêu anh một tí thôi.”
“Thường thì nếu em không nói mình là quản lý, chỉ một hai tiếng sau là chúng nó bắt đầu chửi quản lý ngay. Nào là sao không xuống làm cùng, rồi tự ý bỏ việc đi hút thuốc, bảo là không có quản lý ở đây nên chắc không sao đâu, toàn mấy đứa làm việc thì ít mà canh giờ thì nhiều thôi. Những lúc đó em mới lộ diện bảo mình là quản lý, để chúng nó còn biết đường mà làm việc nghiêm túc… Nhưng đại ca thì khác, anh làm việc chăm chỉ quá, lại còn đối xử tốt với em nữa nên em lỡ mất nhịp để giải thích. Em xin lỗi ạ.”
“Ôi dào, em đã bảo anh đừng có đùa kiểu đó nữa mà. Quản lý à, anh làm thế có ngày ăn đòn thật đấy.”
“Tôi cũng thấy lần này tôi hơi quá đáng thật. Hay là đại ca đấm em một cái cho hả giận đi?”
Cái điệu bộ của cậu ta không phải là mỉa mai kiểu “ngon thì đấm đi”, mà là một lời đề nghị chân thành rằng nếu một cú đấm có thể giúp tôi nguôi giận thì cứ việc làm. Nhìn cái thằng to xác như con gấu mà cứ trưng ra bộ mặt mếu máo, chắp tay trước bụng liên tục cúi đầu xin lỗi, tôi cũng chẳng nỡ buông lời mắng chửi. Tôi thở dài thườn thượt, đưa tay vuốt ngược tóc ra sau. Kyung-sik nhìn sắc mặt tôi, chợt nhớ ra điều gì đó liền chạy vào trạm thu phí lấy một tập hồ sơ.
“Đại ca, hay là bây giờ anh cứ về trước đi. Còn ba tiếng nữa em sẽ tích đủ giờ cho anh như thể anh đã làm hết.”
“Thôi đi. Tôi lên sảnh làm nốt thời gian còn lại rồi về, cứ để đấy.”
“Tại em thấy có lỗi quá…”
“Đã bảo là thôi mà.”
Cơn giận của tôi vẫn chưa tan biến hẳn, nhưng tôi cũng không muốn phải nghe thêm bất cứ lời xin lỗi nào từ Kyung-sik nữa. Gạt cảm xúc cá nhân sang một bên, tôi phần nào hiểu được tại sao cậu ta lại hành động như vậy. Tôi hiểu cả cái gọi là “lỡ mất nhịp” để giải thích. Suốt thời gian qua, tôi cứ lao đầu vào làm việc như thằng điên, hễ rảnh ra một chút là lại nháo nhào tìm cách lên sảnh gặp người yêu, cũng chẳng bao giờ tự ý nghỉ ngơi hay lười biếng để cậu ta có cớ bắt bẻ, thế nên bảo cậu ta đột ngột túm lấy tôi đang làm việc hăng say rồi bảo: “Thực ra em là quản lý” thì đúng là cũng khó thật. Chuyện đã rồi, đành chịu vậy thôi. Tôi gạt bàn tay đang níu lấy cánh tay mình của Kyung-sik ra, rồi bước thẳng vào trong trung tâm tiệc cưới.
Có lẽ vì không còn ca lễ nào tiếp theo nên sảnh lúc này đã vắng vẻ hơn hẳn lúc nãy. Chỉ còn lại vài người đang thu dọn, nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng dáng Eunyul đâu. Tôi nhìn quanh quất một hồi rồi tiến về phía khu bếp. Vừa rẽ qua góc hành lang, qua khe cửa đang mở, tôi chết lặng khi nhìn thấy Eunyul đang đứng trước bồn rửa bát khổng lồ, hì hục cọ rửa. Thề có Chúa, sau đợt này về nhà, tôi nhất định sẽ cấm cửa không cho em bước chân vào bếp lấy một lần. Cảm giác lòng ngực như bị ai bóp nát khi thấy em phải chịu khổ sở vì mình như thế này.
“Máy rửa bát hỏng à?”
Có tiếng nói vang lên từ phía bên kia góc rẽ. Tôi cứ ngỡ là nhân viên nào đó đang nói chuyện nên không để ý lắm, nhưng câu trả lời tiếp theo đã buộc tôi phải dỏng tai lên nghe. Đó là giọng của gã quản lý phân công công việc buổi sáng.
“Không? Sao thế?”
“Thấy anh kia đứng rửa bát một mình từ nãy đến giờ. Cũng phải một hai tiếng rồi ấy nhỉ?”
“À, cái thằng đấy á? Kệ nó đi. Nhìn cái kiểu nó cứ giả vờ tử tế đi giúp đứa này đứa nọ ngứa mắt lắm, xong còn cứ giành lấy mấy việc nặng nhọc về phần mình trông phát ghét. Thế là tao bảo hôm nay máy rửa bát hỏng, cho nó đứng đấy mà rửa. Để xem nó trụ được bao lâu, không chịu nổi thì tự cút thôi.”
“Vãi, tính ông hãm thật đấy. Tha cho người ta đi, nghe bảo tay còn đang bị thương mà.”
“Chắc chỉ va quệt một tí thôi chứ thương tích gì đâu.”
Hôm nay đúng là ngày sự kiên nhẫn của tôi bị đem ra thử thách. Tôi tựa lưng vào tường hành lang, bắt đầu nhẩm tính trong đầu. Nếu tôi đóng cửa bếp lại, rồi sang bên kia góc rẽ “tặng” cho mỗi thằng một đấm, chắc Eunyul sẽ không nghe thấy đâu nhỉ. Bọn này sau khi ăn đòn có thể sẽ la hét hoặc gây gổ, nên tốt nhất là cứ nhắm thẳng vào cái mồm chuyên phun ra mấy lời rác rưởi ấy mà tống cho một quả, chắc chúng nó sẽ im ngay thôi. Tôi siết chặt nắm đấm đến mức lòng bàn tay tê dại. Phải ra tay trước khi chúng rẽ sang phía bên này. Nghĩ là làm, ngay khi vừa định bước đi thì tôi chạm mặt ngay với gã quản lý và tên nam thanh niên làm thêm lúc nãy. Thấy tôi đang nhìn xuống rồi thở dài một cái với vẻ mặt đầy “biến số”, chúng định lướt qua với cái nhìn kỳ quặc, nhưng tôi đã gọi giật ngược lại.
“Này.”
“… Gọi tôi à?”
“Ừ, ra đây nói chuyện tí.”
Nếu đấm ở đây thì người trong bếp sẽ nhìn thấy. Tôi hất hàm ra hiệu cho gã đi ra chỗ khuất, gã quản lý “hừ” một tiếng đầy vẻ mỉa mai, rồi đút hai tay vào túi quần, khệnh khạng bước tới.
“Mày là cái thằng ở bên bãi đỗ xe đúng không?”
“Tao không phải là ‘thằng’ của mày.”
“… Mày điên à?”
“Tao cũng thấy mình đang hơi điên đây. Vì tao đang ‘nóng mắt’ lắm rồi.”
“Thì sao, mày nóng mắt thì làm gì được tao?”
“Vốn dĩ tao định coi như đây là một trải nghiệm rác rưởi, cầm tiền rồi biến cho khuất mắt, nhưng mà xem ra không xong rồi.”
“Mày đang lảm nhảm cái…”
Ngay khi gã quản lý vừa tiến đến sát mặt, tôi túm chặt lấy cổ áo gã rồi lôi xềnh xệch qua góc hành lang. Gã bị kéo đi không kịp trở tay, tôi ép mạnh gã vào tường rồi tung một cú đấm sấm sét vào bức tường ngay sát cạnh đầu gã.
Rầm!
“Máy rửa bát không hỏng…”
Tôi lại đấm thêm một phát nữa như muốn phá nát bức tường. Gã quản lý trợn tròn mắt, miệng há hốc nhưng không thốt ra nổi một tiếng nào.
“Thì dùng máy mà rửa chứ, thằng chó này!”
Tiếng “rầm” vang lên cùng với cảm giác đau nhói truyền đến từ bàn tay. Máu bắt đầu chảy, nhưng thú thật lúc này tôi chẳng màng để tâm đến nó.
“Đã bắt người ta rửa bát bằng tay, lại còn chẳng thèm trả thêm đồng nào.”
“Này, khoan… khoan đã.”
“Cái loại rác rưởi như mày mà cũng dám… gì cơ? Để xem tao trụ được bao lâu á?”
“Này anh ơi, Á!”
“Mày là cái thá gì mà dám ‘xem xét’ người của tao hả? Cái thằng chó này, hay là mày bị đập đầu vào đâu nên mới sủa bậy thế? Nếu chưa bị đập thì để tao đập cho tỉnh nhé?”
Có vẻ bức tường này là tường thạch cao. Nếu là tường xi măng thì chắc tiếng động chẳng vang đến thế và tay tôi đã gãy nát từ lâu rồi, nhưng mỗi lần đấm vào tôi lại cảm nhận được độ rung của nó. Tôi thoáng tính toán xem giữa việc phá nát bức tường này và phá nát cái mồm của thằng khốn này, bên nào đền tiền ít hơn. Có lẽ phá tường vẫn rẻ hơn nên tôi lại giơ nắm đấm lên, nhưng từ phía sau có ai đó đã giữ chặt lấy tôi. Là Kyung-sik.
“Đại ca, bình tĩnh lại đi!”
“Chú cũng muốn ăn đòn à? Buông ra!”
“Này, không vào can đi còn đứng đấy làm gì!”
Tên nam thanh niên làm thêm nãy giờ đứng run cầm cập không dám lại gần, lúc này mới dám lao vào ôm chặt lấy cánh tay tôi. May quá, đúng lúc tôi cũng đang muốn tống cho thằng này một phát. Tôi buông cổ áo gã quản lý ra, định xoay người vung tay thì khựng lại.
Nghe thấy tiếng động ồn ào, Eunyul đã từ trong bếp bước ra. Nhìn em vẫn còn đang đeo đôi găng tay cao su nước nhỏ ròng ròng, ngọn lửa trong lòng tôi lại bùng lên như muốn thiêu cháy lồng ngực. Tôi sải bước tới, lột phăng đôi găng tay đó ra. Để rồi tôi nhìn thấy vết bầm tím ngắt trên cánh tay trái đã xắn tay áo lên của em.
Vừa nãy cơn giận còn đang bốc hỏa như muốn thiêu rụi cả thế giới, vậy mà vừa chạm vào vết thương đó, tay tôi bỗng chốc lạnh ngắt như thể bị ném vào hầm băng. Hóa ra là vì thế này mà suốt lúc ngủ em cứ xoa tay mãi. Chắc vì sợ tôi sẽ làm ầm lên nên em mới chẳng dám hé răng nửa lời.
“Đại ca, anh về trước đi. Ở đây cứ để em lo cho ạ.”
“Dù sao em cũng có phần lỗi trong chuyện này. Anh đừng lo, cứ về đi ạ.”
Kyung-sik cười hiền hậu rồi đẩy tôi và Eunyul về phía phòng thay đồ. Chẳng biết cậu ta định “lo” kiểu gì nhưng dù cậu ta không lo thì tôi cũng chẳng muốn ở lại đây thêm một giây nào nữa. Tôi đưa Eunyul vào phòng thay đồ rồi mở tủ cá nhân. Em không lo thay đồ mà đột ngột quay lưng định đi đâu đó, tôi vội vã đuổi theo. Hóa ra Eunyul đi lấy một chiếc cà vạt nằm ở góc phòng rồi chìa tay ra với tôi. Đến lúc đó, tôi mới tự nhìn lại mu bàn tay mình. Máu đang chảy đầm đìa, tôi lẳng lặng đưa tay cho em. Em dùng chiếc cà vạt quấn quanh tay tôi như băng gạc, miệng lầm bầm: “Sáng mai phải đi bệnh viện ngay đấy”, tôi ngoan ngoãn gật đầu.
Sợ rằng đứng đợi thang máy sẽ lại bị mấy kẻ phiền phức giữ lại nên chúng tôi lững thững đi bộ xuống cầu thang. Tôi rất muốn nắm lấy tay em nhưng biết chắc em sẽ không thích nên chỉ đành bước thật sát bên cạnh. Đến tầng có sảnh tổ chức lễ cưới, Eunyul bỗng dừng lại. Em bảo tôi đứng đợi ở một góc, thế là tôi đứng im lìm như một chú cún con chờ chủ.
Rõ ràng lúc nãy nghe bảo ca cuối không có lễ, vậy mà bên trong sảnh vẫn vẳng ra tiếng nhạc và tiếng micro như thể đang làm lễ thật. Nhìn màn hình lớn bên ngoài đang chiếu video thử nghiệm, có lẽ họ đang kiểm tra thiết bị. Tôi tựa đầu vào tường, thẫn thờ nhìn lên màn hình. *[Chú rể vào lễ đường]*, dòng chữ với phông chữ thô kệch hiện lên lù lù. Đúng lúc đó, Eunyul quay trở lại.
“Chú rể vào lễ đường kìa”, tôi cười không ra hơi.
“Anh còn cười được à?”
“Anh xin lỗi.”
Em tháo chiếc cà vạt buộc trên tay tôi ra, ném đại vào thùng thu gom ở phía nhà vệ sinh, rồi không biết lấy ở đâu ra miếng bông tẩm cồn, xé vỏ rồi áp thẳng vào tay tôi khiến tôi suýt chút nữa thì hét toáng lên. Nhưng cảm giác xót và đau rát ấy cũng chỉ là thoáng chốc. Nhìn biểu cảm của Eunyul khi đang sát trùng vết thương cho mình, tôi còn thấy đau lòng hơn. Hình ảnh cái bóng lưng em lầm lũi đứng rửa bát một mình cứ hiện lên trong tâm trí tôi, cả cái vẻ gồng mình bảo “vẫn ổn” trong khi tay cứ xoa vết bầm của ngày hôm qua nữa…
“… Em đã nghĩ về Cha Wonwoo.”
Câu nói đột ngột vang lên khiến tôi thấy bối rối hơn là vui mừng. Vừa dán băng cá nhân lên từng vết thương lớn, Eunyul vừa nói:
“Trong khi em được người ta gọi là thầy giáo, thoải mái đi dạy thêm, thì ra là Cha Wonwoo đã phải vất vả nhiều đến thế này.”
“Không đâu, anh cũng không vất vả lắm…”
“Mỗi khi đến kỳ thi của tụi nhỏ, em lại hay trút giận lên anh, hay nhõng nhẽo kêu mệt, chắc trong mắt anh trông em trẻ con lắm nhỉ. Em đã nghĩ như vậy đấy.”
“Anh chưa từng nghĩ thế đâu. Thật đấy.”
“Chỉ là, em thấy… Anh vì em mà chịu khổ nhiều quá…”
Tôi biết hành động này sẽ làm em giật mình, nhưng tôi không thể nghe thêm được nữa. Tôi dùng bàn tay không bị thương vội vàng bịt miệng Eunyul lại. Đôi mắt tròn xoe của em ngước lên nhìn tôi đầy ngạc nhiên. Tôi khẽ lắc đầu.
“Đừng có nói câu đó nữa.”
“Đừng có xin lỗi anh. Em không cần phải thấy có lỗi đâu. Đây đâu phải chuyện gì cần phải xin lỗi.”
“… Thế mà có người từng bảo ít ra cũng phải biết nói câu xin lỗi đấy.”
“Cái đó thì…”
“Đằng nào chúng ta cũng sẽ ở bên nhau mãi mà.”
Sau khi tỉ mỉ dán miếng băng cá nhân cuối cùng lên vết thương, Eunyul nắm chặt lấy tay tôi.
“Và rồi anh vì không muốn thấy em chịu khổ, nên sẽ lại giành hết mọi vất vả về phần mình cho xem.”
“Thế nên em mới bảo là ít nhất cũng phải biết nói câu xin lỗi.”
Nhìn Eunyul đang nhắc lại từng câu từng chữ tôi đã từng nói, tôi nhẹ nhàng ôm em vào lòng. Vì đây là nơi người ta có thể xuất hiện bất cứ lúc nào nên tôi không thể ôm em thật lâu, nhưng chỉ cần một cái ôm ngắn ngủi ấy thôi cũng đủ để trái tim mệt mỏi này cảm thấy như được bao bọc bởi hơi ấm nồng nàn. Eunyul khẽ vỗ về sau lưng tôi rồi dịu dàng nói:
“Hãy cùng nhau cố gắng thêm một chút nữa thôi. Chịu khổ cùng nhau thêm một chút nữa nhé.”
Nếu là chuyện đó thì chẳng có gì khó khăn cả. Dù là chịu khổ hay phải gồng mình chịu đựng, chỉ cần là hai đứa cùng làm thì tôi đều thấy hạnh phúc. Tôi chỉ cần vất vả hơn một chút, mệt nhọc hơn một chút là được, nếu có cơ hội để san sẻ gánh nặng cho Eunyul thì dù trên vai tôi có chất chồng bao nhiêu đi chăng nữa tôi cũng chẳng nề hà. Chỉ cần có thể ở bên nhau, có thể nắm tay nhau mà bước tiếp.
Bên trong sảnh, tiếng nhạc lúc chú rể và cô dâu tiến ra bắt đầu vang lên. Nhìn dòng chữ [Lễ thành hôn của chú rể và cô dâu] hiện lên to tướng trên màn hình, tôi chìa tay ra trước mặt Eunyul. Chính xác là tôi chìa ngón tay áp út ra. Eunyul nhận ra ngay ý nghĩa của hành động đó, em khẽ mỉm cười rạng rỡ.
“Sau này, nhất định mình phải đeo nhẫn rồi mới làm thế này nhé.”
Ngón áp út của Eunyul đan chặt vào ngón tay tôi. Thay cho đôi nhẫn cưới, chúng tôi trao nhau lời hứa bằng chính hơi ấm của đối phương và nhìn nhau mỉm cười. Chẳng cần chủ hôn, chẳng cần khách mời, cũng chẳng cần người làm chứng. Một lời thề vĩnh cửu, chỉ cần hai chúng tôi là đã quá đủ rồi.
Nhi Huỳnh dịch
Còn tiếp…