Chương 3.1 CẨN THẬN KHI TIẾP XÚC
- Home
- [NOVEL] Ngọt ngào điên dại - Mối tình bình thường nhất (Ko có trong MW)
- Chương 3.1 CẨN THẬN KHI TIẾP XÚC
Nhi Huỳnh dịch
Khoảng thời gian đầu khi mới chuyển đến đây, cả tôi và Eunyul đều không thể thích nghi ngay với khu phố lạ lẫm này. Đã lâu lắm rồi, kể từ năm hai mươi tuổi khi bắt đầu lên Seoul lập nghiệp, tôi mới lại tìm thấy cái cảm giác lạc lõng ấy. Thế giới bây giờ thay đổi nhanh thật đấy, đôi khi đứng ở phòng khách, dùng bảng điều khiển trên tường để gọi thang máy, tôi lại thầm cảm thán: “Đúng là sản phẩm của thời đại mới có khác.”
Khu chung cư cũ nơi chúng tôi từng sống vốn có nhịp chậm rãi, thư thả và bình yên như thể thời gian đã bỏ quên nơi đó. Giống như những tòa nhà cũ kỹ, những người hàng xóm ở đó cũng đã gắn bó với nhau từ rất lâu. Những căn nhà nhỏ nằm san sát, những cửa hiệu có bảng tên lớn theo chuỗi cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay với vài cái tiệm tiện lợi và quán cà phê. Vì cư dân đa số là người cao tuổi nên chỉ cần qua chập tối là những con hẻm nhỏ đã trở nên tĩnh mịch. Trong khuôn viên ấy có sân chơi nhỏ, có những chiếc ghế băng sờn cũ và chiếc xích đu đã tróc cả lớp sơn…
Thế nhưng, khu chung cư mới này trước hết là quy mô quá rộng lớn, nhiều tiện ích đến mức khiến người ta choáng ngợp và rối rắm. Lối vào khu nhà thì nhiều vô kể, mà đường dẫn về căn hộ của mình cũng chẳng phải chỉ có một hai ngã, đến mức tôi thường xuyên phải cầu cứu đến ứng dụng bản đồ. Xung quanh là những tòa cao ốc chọc trời sừng sững, những biển hiệu được thiết kế đồng bộ san sát nhau, tỏa sáng rực rỡ đến tận đêm muộn. Xe cộ và dòng người tấp nập đến mức có lần tôi định đi dạo quanh khu một vòng, nhưng chưa đi nổi nửa vòng đã phải bỏ cuộc mà quay về nhà.
Đến một người đã cất công đi khảo sát quanh đây, xem nhà và kiểm tra môi trường sống trước cả Eunyul như tôi mà còn chưa thích nghi được, thì một Noh Eunyul vốn nhạy cảm với sự thay đổi chắc chắn chẳng thể nào dễ dàng làm quen ngay. Nghĩ lại thì, chuyện gì đến cũng phải đến. Sự mệt mỏi và căng thẳng tích tụ bấy lâu nay cuối cùng cũng bùng phát.
Đang định đánh thức em ấy dậy, tôi bỗng khựng lại. Ông xã mình sáng sớm ra mà đã “nóng bỏng” thế này rồi sao…
“Eunyul à.”
Chỗ nào tay tôi chạm vào cũng nóng hôi hổi. Giật mình, tôi vô thức cao giọng gọi. Bình thường, chắc chắn em ấy sẽ nhíu mày gắt gỏng kiểu “Ồn ào quá”, hay “Cái gì thế?”, “Gì vậy anh?”, nhưng lần này, giữa đôi môi hé mở chỉ là những âm thanh thều thào chẳng rõ chữ. Tôi phải ghé sát tai lại gần mới nghe thấy được. Trong lòng tôi thầm mong em ấy sẽ nói một trong ba câu trả lời “mẫu” thường ngày: “Mấy giờ rồi anh?”, “Em không ăn cơm đâu”, hay là “Anh chở em đi làm đi”.
Thế nhưng, em ấy lại nói:
“Em đau… anh ơi…”
Giây phút đó, tim tôi như thắt lại. Tôi vội vàng ôm lấy cơ thể đang mềm nhũn của em ấy vào lòng, nhắm nghiền mắt lại. Tiếng còi báo động trong tâm trí bấy lâu nay bỗng rú lên inh ỏi. Chết tiệt, tiêu đời rồi, chuyện lớn rồi đây.
***
Từ năm hai mươi tuổi đến tận bây giờ, chúng tôi vẫn luôn ở chung một nhà, chung một phòng và nằm chung một chiếc giường. Giữa hai đứa chẳng còn điều gì là bí mật. Sở thích, tính cách, thói quen hay cả những tật xấu nhỏ nhặt nhất, có lẽ tôi còn hiểu rõ hơn cả chính bản thân em ấy.
Hồi còn trẻ, sức dài vai rộng, chúng tôi từng có lúc cãi vã, thậm chí là “thượng cẳng chân, hạ cẳng tay” vì không hiểu sao tính cách lại có thể trái ngược đến thế. Nhưng dạo gần đây, họa hoằn lắm mới có chút hiểu lầm hay bí bách mà tranh luận vài câu, chứ bảo cãi nhau vì bất đồng quan điểm thì gần như là không còn. Một phần vì đã quá hiểu nhau nên biết cách nhường nhịn để không làm mất sức vào những việc vô bổ, nhưng cái chính là vì cái gu và cách nhìn nhận của hai đứa ngày càng đồng điệu. Thêm nữa, chúng tôi có nguyên tắc là không bao giờ để một vấn đề gây tranh cãi lần thứ hai, nên cũng chẳng còn mấy chuyện để mà gây gổ.
Vấn đề duy nhất khiến chúng tôi cứ phải lục đục đi lục đục lại chính là chuyện sức khỏe. Noh Eunyul là kiểu người cực kỳ lì lợm, chẳng bao giờ chịu kêu đau lấy một tiếng. Tôi chỉ mong sao lúc nào mệt mỏi em ấy cứ nói ra, nhưng cái “đồ ngốc” đáng yêu này lúc nào cũng cắn răng chịu đựng một mình, cứ âm thầm chịu đựng cho đến khi tôi tự nhận thấy bất thường rồi đi mua thuốc mới thôi. Ngày trước, sau khi kết thúc kỳ thi hay xong một dự án quan trọng, em ấy còn hay ăn uống vô tội vạ cho bõ công rồi bị đau bụng hay đầy bụng mà mè nheo một chút, chứ dạo này thì tuyệt nhiên không. Một phần là tôi không cho phép em ấy ngược đãi bản thân như thế, phần nữa là thú thật, ở cái tuổi này cả hai cũng không còn đủ sức để “ăn cả thế giới” như vậy nữa.
Tuy nhiên, vẫn có ba trường hợp ngoại lệ mà cái miệng cứng cỏi của Noh Eunyul sẽ thốt ra từ “đau”.
Trường hợp thứ nhất: Khi đang ở trên giường và muốn làm nũng.
Lúc này thì trăm phần trăm là nói dối. Với tính cách của Eunyul, nếu trên giường mà xảy ra sự cố đau đớn thực sự theo đúng nghĩa đen, em ấy sẽ không kêu đau mà sẽ… chửi thề ngay lập tức. Thường thì em ấy không đau đến thế đâu, nhưng có lẽ hôm đó hơi quá sức, hoặc do “cảm nhận” quá mãnh liệt đến mức thấy xấu hổ nên mới dùng từ “đau” như một cái cớ để trốn tránh. Giống như việc Eunyul chẳng còn tin vào câu “đau thì bảo anh” của tôi nữa, tôi cũng chẳng thèm để tâm khi em ấy kêu đau lúc chúng tôi đang ân ái. Tôi chỉ mặc định hiểu đó là một cách nói khác của việc em ấy đang thấy quá sướng mà thôi.
Trường hợp thứ hai: Khi tôi đang nổi điên và mất kiểm soát.
Cái này chủ yếu là từ hồi còn trẻ trâu, chứ từ khi đi nghĩa vụ về thì cũng ít dần… À mà, nói thế cũng không đúng, vì mấy hôm trước tôi vừa mới gây gổ với mấy tên côn đồ ngoài đường xong. Dẫu vậy, so với trước kia thì tần số cũng giảm hẳn rồi. Vì Eunyul không thể dùng sức mạnh để ngăn tôi lại, nên trong những tình huống cấp bách, em ấy sẽ tung ra “tuyệt chiêu” này. Nó có cả ưu và nhược điểm. Ưu điểm là giúp tôi tỉnh táo ngay lập tức, còn nhược điểm là sau đó tôi sẽ tự dằn vặt mình đến mức phát điên. Chẳng thế mà mới cách đây vài hôm, Eunyul đã phải vất vả lắm mới kéo được tôi ra khỏi đống suy nghĩ tiêu cực khi tôi cứ tự bứt tóc mình vì hối hận. Lúc này, từ “đau” là để thức tỉnh tôi, là một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự hung hăng của tôi, nên có thể coi là nửa thật nửa giả.
Và cuối cùng, trường hợp thứ ba: Đây là sự thật một trăm phần trăm.
Trong suốt những năm tháng sống cùng nhau, tôi mới chỉ nghe em ấy nói đau trong trường hợp này đúng hai lần. Lần đầu tiên là sau khi em ấy thức trắng đêm suốt một tháng ròng để chuẩn bị cho dự án đầu tiên sau khi đi làm. Lần thứ hai là sau lần đầu tiên về quê thăm nhà tôi, phải ăn cơm và ngủ lại với bố mẹ tôi. Khi thể lực cạn kiệt và căng thẳng đạt đến đỉnh điểm, cơ thể em ấy sẽ tự động rơi vào trạng thái “sập nguồn” để bảo trì khẩn cấp. Lần đầu thấy em ấy đau như vậy, tôi đã chết lặng cả người. Dù sau đó mọi chuyện cũng ổn thỏa, nhưng tôi nhận ra rằng không thể để mọi chuyện vỡ lở rồi mới đi giải quyết. Thế nên tôi đã luôn cố gắng chú ý để không có “hồi chuông cảnh báo” thứ ba xảy ra… Nhưng không, hình như tôi đã quá chủ quan rồi. Lẽ ra tôi phải chăm sóc em ấy kỹ hơn mới phải.
“Ngày mai tôi xin nghỉ phép.”
Geun-tae, người đang ngồi ăn đối diện tôi, bỗng đặt mạnh chiếc thìa xuống bàn. Biết ngay mà, làm gì có chuyện Cha Wonwoo này tự nhiên lại tốt bụng mời cơm. Tôi né tránh cái nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống của cậu ta.
“… Với lại, xin nghỉ nửa buổi chiều thứ Sáu nữa.”
“Ông muốn chết đúng không?”
“Giờ mà chết thì không được, cứu tôi lần này đi mà.”
“Có chuyện gì?”
“Chuyện cá nhân nên cũng hơi khó nói…”
“Vậy thì nói theo kiểu công việc xem nào.”
Có vẻ như nhờ thường xuyên phải né những cú quăng thìa bát của Eunyul mà phản xạ của tôi đã đạt đến tầm thượng thừa, cái vung tay của Geun-tae trong mắt tôi giờ chỉ như đang quay chậm. Tôi nhanh nhẹn dùng đũa đỡ lấy chiếc thìa của cậu ta rồi nở một nụ cười gượng gạo.
Khối lượng và loại hình công việc hàng ngày của chúng tôi vốn dĩ chẳng có gì thay đổi, nói giảm nói tránh thì là ổn định, còn nói thẳng ra là nhàm chán đến phát điên, nên thường thì chẳng ai để ý xem đối phương xin nghỉ khi nào hay như thế nào. Nhưng dạo gần đây, từ khi sếp mới lên, tôi bị giao cho mấy việc khá đau đầu. Không đến mức quá tải, nhưng vì trước giờ tôi chỉ quen làm xong việc của mình là xong, giờ phải phối hợp chia sẻ công việc với người khác nên chưa thích nghi kịp. Tôi vẫn chưa quen với việc một ngày nghỉ thảnh thơi của mình lại trở thành một ngày “hành xác” của đồng nghiệp. Nhưng vì người làm cùng là Geun-tae nên tôi mới dám mở lời như vậy.
“Có thể nói ra cậu sẽ không hiểu đâu, nhưng với tôi đây là một vấn đề cực kỳ quan trọng. Cậu có thể nghĩ nó chẳng có gì to tát, nhưng mỗi người một quan điểm mà. Mong cậu hiểu cho một chút…”
“Cậu… đừng nói là…”
“Hả?”
“…Định đi thi mấy cái chương trình tìm kiếm tài năng hay đại loại thế đấy chứ?”
Trời ạ, nhìn Geun-tae vừa vuốt cằm tự đắc vừa xuýt xoa với cái sự “nhạy bén” của bản thân mà tôi chỉ biết thở dài ngao ngán. Đúng là sởn gai ốc thật, nhưng theo cái nghĩa khác cơ. Tôi mà kể lại chuyện này chắc Eunyul cũng phải cạn lời. Trừ khi có cuộc thi tìm kiếm “người bình thường nhất thế giới”, chứ không thì lấy đâu ra chuyện đó.
“Eunyul bị ốm.”
Geun-tae, người vừa mới phớt lờ tôi để định ăn tiếp, còn lẩm bẩm bảo khi nào vào đến vòng chung kết truyền hình trực tiếp thì hãy xin nghỉ phép, lúc đó cậu ta sẽ làm băng rôn đi cổ vũ… bỗng nhiên khựng lại, đặt cái thìa xuống bàn lần thứ hai. Có cần phải ngạc nhiên đến mức đó không? Cậu ta vội vàng nuốt ực miếng cơm trong miệng, ngập ngừng hồi lâu không thốt nên lời, thấy vậy tôi đành nói thẳng:
“Tôi cần phải ở bên cạnh chăm sóc em ấy.”
“Ở bên cạnh?”
“Ừ, ít nhất cũng phải lo cho em ấy ăn uống đúng giờ. Tình hình bây giờ đến việc tự nấu cơm ăn em ấy cũng không làm nổi…”
“…Đến mức đó sao?”
Đó cũng là câu tôi muốn hỏi đấy. Có cần phải hốt hoảng thế không? Geun-tae lấy tay che miệng, đờ người ra một lúc rồi đột ngột đứng phắt dậy bảo đi lấy nước. Chẳng lẽ trong mắt Geun-tae, Eunyul trông khỏe mạnh lắm sao? Tôi nghiêng đầu thắc mắc. Rõ ràng ngày trước cậu ta còn hay trêu là tôi ở chung với Eunyul chỉ để cướp hết phần cơm của em ấy mà…
“Mai nghỉ phép, rồi thứ Năm, thứ Sáu nghỉ nửa buổi? Thế còn tuần sau?”
“Cái đó thì phải xem tình hình đã.”
“Được rồi. Nếu tuần sau cũng cần nghỉ thì ít nhất hãy báo tôi vào thứ Sáu. Để tôi còn sắp xếp lịch trình.”
“…Thật không?”
“Này, không phải ai khác mà là bạn cùng phòng sống với cậu từ hồi đại học bị ốm, chẳng lẽ tôi lại không thông cảm được chút đó sao? Hơn nữa có phải người lạ đâu, là Eunyul mà. Tôi không phải hạng người tuyệt tình, thấy người ta ốm đau mà còn tính toán đâu. Khỉ thật, thật là…”
Vừa mới lấy cốc nước xong còn chưa kịp uống miếng nào, Geun-tae lại đứng dậy bảo đi lấy nước tiếp. Lúc này tôi mới nhận ra, mắt cậu ta đỏ hoe, mũi cũng hơi đỏ lên. Ơ kìa, khoan đã, không phải như cậu nghĩ đâu! Cái tên này đang tưởng tượng ra chuyện gì thế không biết? Tôi nói sai chỗ nào à? Sai từ lúc nào cơ chứ? Đang định giữ cậu ta lại giải thích thì tôi chợt khựng lại suy nghĩ. Thôi thì, ít nhất là chuyện nghỉ phép tuần này và tuần sau coi như xong xuôi đi.
“Mấy lời này nghe có vẻ sáo rỗng nhưng mà… Hãy chuyển lời chúc Eunyul sớm bình phục giúp tôi nhé.”
“À, không, đợi chút, cũng không phải bệnh nan y hay nguy hiểm đến tính mạng gì đâu…”
“Này! Đừng có nói gở như thế!”
Tôi đành nhắm mắt làm ngơ trước đôi mắt còn đỏ hơn cả lúc nãy của Geun-tae mà gật đầu cái rụp. Dù sao thì tôi cũng đâu có nói dối điều gì…
Nhờ có cậu bạn tốt bụng và giàu tình cảm như Geun-tae mà vấn đề đau đầu nhất ở công ty đã được giải quyết, lòng tôi cũng nhẹ nhõm đi phần nào. Tôi nhanh chóng sắp xếp rồi bàn giao hết đống việc cần nhờ Geun-tae trong tuần này, chỉ còn đợi đến giờ tan làm. Ngay khi kim đồng hồ chỉ đúng sáu giờ, tôi vơ lấy túi xách, chạy thẳng xuống bãi đỗ xe. Biết thừa giờ cao điểm thì đường xá kiểu gì cũng tắc nghẽn, nhưng tôi vẫn muốn về nhà sớm dù chỉ là một giây.
Vừa lái xe ra khỏi bãi, tôi liền gọi điện cho Eunyul. Suýt chút nữa là theo thói quen gọi “Em yêu à” hay “Bà xã ơi” thì hỏng hết bánh kẹo. Ngay khi đầu dây bên kia bắt máy, tôi vội nói “Anh đang trên đường về đây”, nhưng cùng lúc đó, giọng của cô Jung vang lên. Tôi thở phào nhẹ nhõm, vuốt ngực trấn an.
– Chào anh, hiện tại Trưởng phòng đang ở trong phòng nghỉ ạ. Anh ấy bảo muốn nằm nghỉ một lát rồi ngủ quên mất rồi.
“Vâng, tôi cảm ơn. Đừng đánh thức em ấy nhé. Chắc khoảng 30, 40 phút nữa tôi mới đến nơi, có chuyện gì…”
– Vâng, khi nào đến anh cứ gọi cho tôi. À, lúc trưa anh ấy không ăn gì mà có ghé qua bệnh viện một lát. Anh ấy đã mua thuốc rồi nên có lẽ anh cứ đưa anh ấy về thẳng nhà là được ạ.
“Tôi cảm ơn.”
Tôi xóa địa chỉ bệnh viện đã cài sẵn trên định vị. Đường đến công ty của Eunyul tôi đã quá quen thuộc, chẳng cần nhìn bản đồ cũng tìm được lối đi nhanh nhất. Trong đầu tôi bắt đầu quét qua một lượt những việc cần chuẩn bị từ cửa nhà trở vào. Tủ lạnh… chắc là giờ em ấy chẳng muốn ăn gì đâu, nhưng phải uống thuốc nên vẫn cần có chút cháo. Tôi mở ứng dụng đặt đồ ăn ngay lập tức. Phòng ngủ… sáng nay vì vội đưa Eunyul đi làm nên tôi bừa bộn một chút, nhưng vẫn chưa đến mức không nghỉ ngơi được. Không thể mở cửa thông gió thì cứ dùng máy lọc không khí vậy. Nhà tắm… chắc chắn em ấy sẽ cần tắm rửa, nên phải chuẩn bị sẵn, khăn tắm cũng cần nhiều nên phải lấy đống đồ trong máy sấy ra gấp lại cẩn thận…
Mỗi khi dừng đèn đỏ, tôi lại gục trán lên vô lăng mà thở dài thườn thượt. “Sao lại ốm thế này cơ chứ, làm người ta xót chết đi được.” Những lời mà nếu có Eunyul ở đây tôi tuyệt đối chẳng dám thốt ra, giờ đây chỉ biết lẩm bẩm một mình. Tôi thật lòng muốn bảo vệ em ấy, không bao giờ phải trải qua cơn đau thế này thêm một lần nào nữa. “Sao mày không chú ý hơn hả cái thằng ngu này, vẫn chưa biết cái gì là ưu tiên hàng đầu sao? Đáng lẽ mày phải biết thứ cần chăm sóc nhất là gì rồi chứ.”
Trong lúc Eunyul không có bên cạnh, tôi trút hết mọi sự tự trách và mặc cảm tội lỗi ra ngoài, đầu cứ thế va lộp bộp vào vô lăng. Rồi tôi tự tát vào mặt mình hai cái thật mạnh để tỉnh táo lại, mắt mở trừng trừng. Phải giữ tinh thần cho vững. Từ giờ trở đi, việc chăm sóc Eunyul đang ốm là quan trọng, nhưng việc giữ cho bản thân không suy sụp cũng quan trọng không kém.
Tôi chợt nhớ về lần đầu tiên chuyện này xảy ra. Sáng hôm đó, tôi thức dậy chuẩn bị đi làm, thấy Eunyul mãi không dậy nên chỉ cất tiếng gọi. Vì tối hôm trước em ấy cũng tăng ca nên tôi cứ nghĩ em ấy mệt là chuyện đương nhiên, chẳng mảy may nghi ngờ điều gì. Hồi đó tôi chưa mua xe nên cũng không thể chở em ấy đi được, chỉ có thể giúp chuẩn bị bữa sáng hoặc xem giúp em ấy có bộ đồ nào sạch để mặc đi làm hay không. Đó là tất cả những gì tôi có thể giúp lúc bấy giờ.
“Em mà ngủ nữa là muộn làm đấy.”
Tôi vừa ngáp vừa đưa tay vuốt tóc Eunyul khi em ấy đang úp mặt vào gối, nhưng rồi bàn tay bỗng khựng lại. Đầu em ấy nóng như lửa đốt. Tôi lật người Eunyul lại, và hình ảnh lúc đó có lẽ cả đời này tôi cũng không thể nào quên. em ấy thậm chí còn không mở nổi mắt, gương mặt ướt đẫm nước mắt, đôi môi trắng bệch khô khốc mấp máy:
“…Wonwoo à.”
“Ơ, sao… sao em?”
“Em đau đầu quá… đau quá…”
Việc em ấy thều thào gọi tên tôi, hay việc em ấy chịu nói rõ mình đau ở đâu đã là chuyện lạ, nhưng trên hết, việc Eunyul vì đau mà bật khóc đã giáng một đòn tâm lý cực mạnh vào tôi. Tôi cuống cuồng không biết phải làm gì trước, đến mức làm vỡ cả cái bát mới bắt đầu định thần lại được một chút. Trong lúc tôi giúp em ấy mặc quần áo, Eunyul yếu đến mức không giữ nổi cổ, cuối cùng tôi phải cõng em ấy ra ngoài. Tôi không ngờ việc bắt taxi vào giờ đi làm lại khó khăn đến thế. Thời đó, việc đi làm bằng taxi là điều xa xỉ mà chúng tôi chẳng dám mơ tới. Ngay khi đưa được Eunyul vào ghế sau của chiếc taxi hiếm hoi bắt được, tôi ngồi xuống cạnh bên và bảo tài xế lao thẳng đến phòng cấp cứu của bệnh viện gần nhất.
Đỡ lấy cơ thể đang đổ rụp xuống để ôm vào lòng, tôi mới sực nhớ ra mình còn phải đi làm, nhưng ngay khoảnh khắc đó, tôi chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Dù có bị đuổi việc đi chăng nữa, trước tiên phải đưa được Eunyul vào bệnh viện đã. Nhưng điều khiến tôi hụt hẫng nhất lại là những gì diễn ra sau đó. Sau một hồi chờ đợi mòn mỏi ở phòng cấp cứu mới đến lượt vào khám, vị bác sĩ trông có vẻ như cũng vừa trải qua một đêm trực mệt mỏi, hờ hững buông một câu:
“Hơi sốt một chút thôi, tôi cho tiêm một mũi hạ sốt nhé, rồi truyền một chai nước biển là về được.”
Vì không thể tin nổi, tôi cứ hỏi đi hỏi lại mãi cho đến khi nhận được câu trả lời đầy vẻ bực bội rằng “chỉ là cảm cúm thôi” mới chịu lùi bước. Lúc ấy tôi cứ ngỡ em ấy bị bệnh gì nghiêm trọng lắm, bởi lẽ từ trước đến nay Eunyul chưa bao giờ để lộ vẻ đau đớn đến thế. Tôi ngồi ngây dại bên cạnh Eunyul khi em ấy đang lịm đi – chẳng rõ là ngủ thiếp hay ngất xỉu – rồi nhấc máy gọi cho công ty. Tôi lặp đi lặp lại hàng chục lần câu xin lỗi và nói rằng mình sẽ đến muộn, nhưng việc không thể giải thích cặn kẽ lý do thực sự đã trở thành một vết thương lòng đeo đẳng tôi suốt thời gian dài.
Những gì tôi có thể thốt ra lúc đó chỉ là: “Bạn cùng phòng của tôi ốm nặng quá nên tôi phải đưa đi bệnh viện.” Một người trưởng thành chứ chẳng phải trẻ vị thành niên, lại chẳng mắc bệnh nan y gì, chỉ vì sốt và đau đầu mà phải đưa vào phòng cấp cứu, nghe qua cứ như một cái cớ vụng về để bao biện cho việc đi trễ. Kết quả là ngày hôm đó, tôi đã bị lão Trưởng phòng mắng cho một trận ra trò. Những lời cay nghiệt lúc ấy tôi chẳng bao giờ muốn nhắc lại. Đi muộn không phép là lỗi của tôi, tôi chấp nhận bị mắng, nhưng cảm giác cay đắng khi phải nghe những lời nhục mạ mà lẽ ra nếu tôi nói “vợ tôi đang cấp cứu” thì chẳng ai dám thốt ra, thực sự rất khó nuốt trôi.
So với hồi đó, bây giờ tình hình đã khá khẩm hơn nhiều. Trải qua hai lần, tôi đã nắm bắt được mình nên làm gì trước, làm gì sau. Tôi không còn hoảng loạn đến mức mất phương hướng, cũng đã có xe riêng nên chẳng cần cuống cuồng bắt taxi. Công việc ở công ty cũng đã có đủ kinh nghiệm để thu xếp ổn thỏa… Mà khoan, chẳng lẽ việc trở nên thành thục với chuyện này lại là điều không tốt sao? Đáng lẽ ra việc em ấy không bị ốm mới là điều tuyệt vời nhất chứ.
Vượt qua dòng xe cộ đông đúc, cuối cùng tôi cũng đến được bãi đỗ xe công ty Eunyul. Nhờ đã gọi điện trước nên vừa thấy xe tôi tiến vào, Eunyul đã bước ra từ phía thang máy. Tôi vội chạy đến đỡ lấy túi xách, rồi choàng chiếc áo phao của mình lên đôi vai đang co ro vì lạnh của em ấy. Dù đã chuẩn bị sẵn ghế sau cho ấm áp nhưng thấy em ấy vẫn ngồi vào ghế phụ, tôi nhanh tay ngả lưng ghế ra phía sau. Tôi quấn chăn quanh người em ấy thật kỹ để tránh gió lùa rồi đắp thêm lớp áo phao lên trên, thấy vậy Eunyul bỗng bật cười hì hì.
“Anh đang… hầu hạ em đấy à?”
“Ừ, từ hôm nay cho đến khi em khỏi hẳn, anh sẽ phục vụ em từ A đến Z. Thế nên anh nói trước, đau ở đâu phải bảo ngay, thấy khó chịu hay cần gì cũng phải nói luôn. Đừng có vì sợ anh phiền mà cắn răng chịu đựng hay tự mình giải quyết, anh sẽ giận thật đấy. Anh nói nghiêm túc, đừng có bướng bỉnh, nghe chưa? Anh xin nghỉ phép rồi nên đừng lo chuyện anh đi làm. Còn em, em xin nghỉ chưa?”
“Ngày mai… nghỉ cả ngày…”
Cứ mỗi khi cất tiếng nói là đầu lại đau nhức nên biểu cảm của Eunyul ngày càng nhăn nhó. Có vẻ em ấy đã xin nghỉ phép cả ngày mai, chắc lát nữa hỏi lại cô Jung cho chắc chắn vậy. Tôi gật đầu bảo đã biết, rồi áp lòng bàn tay lên trán em ấy. Tôi nhẹ nhàng vuốt ve rồi ra hiệu cho em ấy nhắm mắt lại, chẳng mấy chốc đã nghe thấy tiếng thở đều đều. Có lẽ chỉ lúc này tôi mới có thể tự do chạm vào em ấy như thế. “Phải giữ vững tinh thần”, tôi tự hạ quyết tâm với chính mình, giống như cách tôi đã dặn dò Eunyul vậy.
Lần thứ hai Eunyul đổ bệnh, tôi không còn hoảng hốt như lần đầu. Tôi vốn đã lờ mờ đoán được em ấy đang chịu áp lực kinh khủng thế nào nên cũng chuẩn bị tâm lý sẵn, không còn run rẩy cuống cuồng như lần trước. Đương nhiên là vẫn lo sốt vó, nhưng cái sự lo lắng đó không phải là “Chuyện gì đang xảy ra thế này?” mà thiên về “Chết tiệt, không lẽ lại là cái đó?” nhiều hơn.
Sau khi bắt đầu liên lạc lại với bố mẹ, một thời gian dài chúng tôi cũng chỉ gọi điện hoặc nhắn tin qua lại. Thỉnh thoảng lắm bố mẹ mới lên Seoul một chuyến để gặp hai đứa, chứ chúng tôi chưa từng chủ động về quê. Giờ đây tôi đã có thể mỉm cười kể lại chuyện này như một trò đùa, nhưng lúc đó, chỉ cần nghĩ đến việc về quê thôi là tôi đã thấy ngột ngạt rồi. Mà cũng phải thôi, những chuyện xảy ra trong lần đầu tiên tôi dẫn em ấy về xin phép bố mẹ cứ liên tục hiện về, tua đi tua lại một cách sống động trong tâm trí tôi.
Thế rồi, sau khi hạ quyết tâm rất lớn, chúng tôi mới lại về quê một chuyến. Lịch trình là chiều thứ Sáu đi xuống, ngủ lại nhà Eunyul một đêm, đến trưa thứ Bảy thì ghé qua nhà tôi ăn cơm tối rồi quay lại Seoul luôn. Thế nhưng trên đường đến nhà tôi, Eunyul bỗng dưng đòi ở lại một đêm. em ấy bướng bỉnh bảo vì không biết trước thế nào nên đã xin nghỉ phép cả ngày thứ Hai rồi, dù chủ nhật mới lên thì vẫn còn hẳn một ngày để nghỉ ngơi nên không sao đâu. Tôi thừa biết em ấy làm vậy là vì ngại khi chỉ ngủ lại nhà mình, nhưng nếu cứ tiếp tục thuyết phục thì cả hai đều sẽ mệt mỏi, tâm trạng lúc đó lại đang nhạy cảm, rất dễ dẫn đến cãi vã nên tôi đành gật đầu đồng ý. Biết thế dù có phải cãi nhau tôi cũng phải cản em ấy lại, lúc đó tôi nghĩ ngắn quá.
Nói là ở lại một đêm nhưng thực chất là hai đứa gần như thức trắng. Ngôi nhà đã quá lâu không về bỗng trở nên xa lạ, tôi lại cứ nơm nớp lo không biết Eunyul có thoải mái không, rồi căng thẳng tột độ vì sợ thái độ của bố mẹ đột ngột thay đổi hay sẽ nói lời nào đó không hay làm tổn thương em ấy. Sáng hôm sau, mẹ bảo ở lại ăn sáng rồi hãy đi, chúng tôi không thể từ chối nên tôi đành nuốt nghẹn từng miếng cơm dù chẳng thấy ngon lành gì. Vừa mới chào hỏi xong để lên xe ra về chưa được bao lâu, Eunyul bỗng bảo tôi tấp xe vào lề một lát. Ngay khi vừa mở cửa, em ấy đã lao thẳng vào nhà vệ sinh của một tòa nhà gần đó, nôn sạch sành sanh bữa sáng vừa ăn rồi bắt đầu phát sốt. Lúc đó bụng dạ tôi cũng cồn cào khó chịu, lại phải tập trung lái xe, giờ thêm cả việc lo lắng cho Eunyul khiến đầu óc tôi rối mù như một mớ bòng bong.
Khi còn cách Seoul khoảng hai tiếng chạy xe, tôi định hỏi em ấy có muốn ghé vào trạm dừng chân không nên vô thức đưa tay ra. Tôi định vén mấy lọn tóc lòa xòa trên trán cho Eunyul khi em ấy đang nằm truyền nước, thế nhưng em ấy bỗng rụt người lại né tránh.
“Đau… đừng chạm vào em…”
Nghe giọng nói thều thào đầy đau đớn ấy, tôi giật bắn mình, suýt chút nữa là gây tai nạn nếu lúc đó không kịp rẽ vào lối vào trạm dừng chân. Em ấy không phải muốn khóc, mà là do cơn sốt lên cao khiến nước mắt cứ tự trào ra, vậy mà khi tôi định lau đi, chỉ cần đầu ngón tay khẽ chạm vào là em ấy lại rên rỉ vì đau đớn, khóc nghẹn bảo đau lắm khiến tôi chẳng dám chạm vào nữa. Tôi thậm chí còn không nhớ nổi mình đã lái xe về đến Seoul bằng cách nào. Vì em ấy cứ liên tục thốt lên muốn về nhà nên tôi cũng không kịp ghé qua bệnh viện mà lao thẳng về nhà luôn. Thấy em ấy đi đứng không vững, tôi đành cõng em ấy từ bãi đỗ xe lên nhà. Đến việc vuốt tóc thôi còn làm em ấy đau thì việc cõng trên lưng chắc chắn còn kinh khủng hơn thế gấp vạn lần. Cứ mỗi khi Eunyul ở trên lưng khóc thút thít kêu đau, tim tôi lại thắt lại như bị ai giẫm đạp. Tôi hỏi em ấy đau ở đâu, đau như thế nào, em ấy chỉ biết khóc và bảo chỗ nào cũng đau.
Sau này nghe Eunyul kể lại, cảm giác lúc đó giống như toàn bộ các dây thần kinh cảm giác trên khắp cơ thể bỗng dưng trở nên nhạy cảm một cách bất thường rồi đồng loạt biểu tình vậy. Chỉ cần một cái lướt qua nhẹ nhàng cũng đau như bị dao cứa, một cái nắm tay nhẹ cũng khiến da thịt đau nhức như bị bầm tím, thậm chí đến việc đắp lại chăn thôi cũng cho em ấy cảm giác như đang bị kéo lê trên đống sỏi đá gồ ghề.
Hôm nay cũng vậy. Biết tôi sẽ xót xa thế nào nếu em ấy kêu đau, nên ngay từ đầu Eunyul đã cố tình chịu đựng, nhưng một khi cơ thể đã rơi vào tình trạng này, tức là mọi chuyện đã vượt quá giới hạn chịu đựng của em ấy rồi. Thấy em ấy bảo vẫn có thể đi được, tôi liền đỡ lấy cánh tay em ấy. Vì sợ em ấy đau nên tôi chỉ dám bám thật hờ, hoàn toàn không dùng chút lực nào, vậy mà nhìn biểu cảm của em ấy, tôi biết chỉ một cái chạm nhẹ của mình thôi cũng khiến em ấy đau nhức thấu xương.
Vừa vào đến nhà, tôi lập tức đỡ Eunyul nằm xuống giường. Trước khi cơn đau trở nên tồi tệ hơn, tôi phải giúp em ấy thay quần áo. Mỗi lần các ngón tay tôi chạm vào da thịt, tôi lại cảm nhận được cơ thể Eunyul đang run rẩy vì phải nghiến chặt răng chịu đựng. Thay vì bộ đồ ngủ thông thường, tôi chọn cho em ấy một chiếc áo thun cotton dài tay cùng chiếc quần nỉ thể thao mềm mại, rồi bật sưởi tăng nhiệt độ của nệm lên. Có lẽ việc chật vật thay đồ và nằm xuống đã rút cạn chút sức lực cuối cùng của Eunyul, đôi mắt đang hé mở lim dim của em ấy dần sụp xuống. Theo thói quen, tôi định đưa tay lên vuốt ve khuôn mặt em ấy nhưng rồi lại vội vãng rụt tay về.
“Eunyul à.”
“……”
“Uống chút thuốc rồi ngủ nhé, được không em?”
Đôi môi em ấy mấp máy nhẹ nhưng chẳng phát ra âm thanh nào, nhìn là biết đến sức để nói em ấy cũng không còn nữa. Nhờ đã đặt đồ ăn từ trước nên cháo mang đến đã nguội bớt, tôi múc một ít ra bát rồi ngồi ghé vào mép giường. Chỉ trong vài phút ngắn ngủi tôi rời đi, có lẽ cơn đau đầu lại chuyển biến tệ hơn khiến đuôi mắt em ấy đã ướt đẫm từ lúc nào. Tôi đắn đo không biết có nên để em ấy ngủ luôn không, nhưng rồi lại nhắm chặt mắt, cố giữ cho mình sự tỉnh táo.
“Đợi chút đã, cố chịu đựng một lát thôi em.”
Ngay khi tôi cẩn thận đỡ cơ thể đang co quắp dưới lớp chăn dày lên, Eunyul bỗng hít vào một hơi thật sâu. “Đau…”, tôi đành giả vờ như không nghe thấy tiếng thều thào ấy, đỡ em ấy ngồi tựa vào thành giường rồi cầm bát cháo lên. “Ăn đúng ba thìa thôi nhé”, tôi múc một thìa cháo định đưa lên miệng em ấy, nhưng rồi lại phải quay mặt đi thở dài. Chỉ cần nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên má em ấy là lồng ngực tôi lại thắt lại, đau đớn như bị ai nghiền nát. Thấy em ấy yếu ớt tựa đầu vào thành giường, miệng lẩm bẩm “Em không ăn đâu”, tôi bỗng có cảm giác như mình đang phạm phải một tội ác tày trời và sẽ không bao giờ được tha thứ vậy.
“Một thìa thôi em.”
“Em không muốn ăn…”
“Nghe nói buổi trưa em cũng chưa ăn gì mà.”
“Đau lắm…”
“Anh xin lỗi, ăn một thìa thôi nhé. Anh thực sự xin lỗi.”
Đó là lý do vì sao tôi phải giữ cho tinh thần của mình thật vững vàng. Lý trí tôi thừa biết trong tình cảnh này phải ép em ấy ăn cái gì đó vào bụng, nhưng nhìn em ấy đau đớn như vậy, tôi thực sự không nỡ ép uổng. Một luồng suy nghĩ bảo tôi hãy cứ để em ấy ngủ đi, đợi lát nữa tỉnh dậy có chút sức rồi ăn sau; nhưng một luồng suy nghĩ khác lại gào thét rằng nếu bây giờ không ăn, lát nữa em ấy sẽ còn khổ sở hơn gấp bội. Hai luồng suy nghĩ cứ thế điên cuồng giằng xé trong đầu tôi. Tôi lắc đầu thật mạnh. Tôi đã từng nếm trải hậu quả của việc để em ấy uống thuốc khi bụng đói một lần rồi. Tôi tuyệt đối không muốn nhìn thấy cảnh tượng đó thêm một lần nào nữa. Sẽ không bao giờ.
Để ép một người đang đau đớn đến từng kẽ tóc ăn hết vài thìa cháo, tôi đã phải mất ròng rã suốt một tiếng đồng hồ. Ngay khi vừa uống thuốc xong, Eunyul liền lịm đi như người mất hết dưỡng khí. Tôi chỉ ước sao ít nhất trong lúc ngủ em ấy có thể được thoải mái một chút, nhưng cuộc đời làm gì có chuyện dễ dàng như thế. Nghe tiếng rên rỉ vì đau đầu và cả những tiếng sụt sùi nức nở trong cơn mê của em ấy mà tôi không thể chạm vào dù chỉ là một đầu ngón tay, cảm giác đó thực sự là một loại tra tấn tàn nhẫn đối với tôi. Tôi ngồi thẫn thờ ở cuối giường ngắm nhìn em ấy hồi lâu rồi mới lẳng lặng bước ra ngoài phòng khách.
Lần đầu tiên em ấy bị ốm như vậy, việc nuốt bất cứ thứ gì vào miệng cũng là một cực hình đối với em ấy. Lúc đó tôi cứ ngỡ họng em ấy bị viêm hay sưng tấy nên còn định mua thêm cả thuốc cảm, nhưng sau này Eunyul mới bảo, thực ra lúc ấy em ấy chẳng còn chút sức lực nào để ngậm hay nuốt nữa, nên dù là cháo, nước hay thuốc thì đối với em ấy đều là sự dày vò. Lần đó, bát cháo tôi mua về ngay sau khi tan làm rốt cuộc không ép được em ấy ăn nổi một thìa, tôi đắn đo mãi về chuyện thuốc men, rồi nghĩ dù sao uống thuốc vẫn tốt hơn là không nên đã ép em ấy uống. Xem qua đơn thuốc thấy có cả thuốc bảo vệ dạ dày nên tôi cứ đinh ninh là sẽ ổn.
Ai ngờ đêm hôm đó, Eunyul đã thức trắng từ nửa đêm cho đến tận khi mặt trời mọc, không thể chợp mắt nổi lấy một phút. Thuốc uống khi bụng rỗng đã tàn phá dạ dày em ấy một cách khủng khiếp. Đến cuối cùng, trong bụng chẳng còn gì để nôn nữa, em ấy chỉ có thể nôn ra dịch vị chua loét, rồi đến khi kiệt sức không buồn nôn được nữa thì cứ nằm im trên giường mà nôn khan liên tục. Không thể ép ăn, không thể cho uống thuốc, không thể chạm vào, đến cả việc ôm vào lòng để dỗ dành tôi cũng không thể làm nổi… Tôi chưa bao giờ thấy bản thân mình vô dụng đến mức ấy. Tại sao tôi lại chẳng thể giúp được em ấy dù chỉ là một việc nhỏ nhặt nhất chứ? Nếu thế này thì hai đứa ở chung với nhau để làm gì? Tôi cứ liên tục tự trách, dằn vặt bản thân vì nghĩ mình chỉ là một gánh nặng to lớn đối với Eunyul.
Đứng từ bên ngoài nhìn Eunyul đang rũ rượi, phải dùng chút sức tàn để bò vào nhà vệ sinh tiếp tục nôn khan, bàn tay trống rỗng của tôi cứ thế nắm chặt lại rồi lại buông ra không biết bao nhiêu lần. Điều khiến tôi nghẹn ngào nhất là ngay cả trong lúc kiệt quệ đến thế, em ấy vẫn sợ tôi sẽ đau lòng nên đã cố rặn ra một nụ cười gượng gạo và bảo “Em không sao đâu”. Nhìn cảnh đó, tôi đã phải trốn ra ngoài ban công, ngồi thụp xuống mà khóc nức nở, đây là bí mật mà tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ để cho Eunyul biết.
Nếu không thể xóa nhòa đi những ký ức tồi tệ cũ, thì cách duy nhất là phải dùng những ký ức tốt đẹp hơn để đè lên nó. Tôi đứng tựa lưng vào bức tường cạnh phòng ngủ, lẩm bẩm sắp xếp lại danh sách những việc cần làm trong đầu với một quyết tâm cao độ. Nếu lần này tôi còn làm rối tung lên nữa, chính tôi cũng không thể tha thứ cho bản thân mình.
Trong lúc thuốc còn tác dụng, Eunyul có vẻ như đã ngủ được một chút, nhưng khi thuốc dần hết tác dụng, cơn đau lại bắt đầu hành hạ em ấy. Nghe thấy tiếng rên rỉ khẽ phát ra từ bên trong, tôi nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào. Phòng bật cả sưởi sàn lẫn sưởi nệm nên không khí ấm sực, thậm chí có phần hơi nóng, tôi sợ điều này lại khiến em ấy cảm thấy ngột ngạt. Tôi dùng chiếc nhiệt kế đã chuẩn bị sẵn để đo nhiệt độ cho em ấy. Cơn sốt vẫn không hề thuyên giảm. Thà rằng em ấy toát được chút mồ hôi thì chứng tỏ cơ thể đang tự điều chỉnh thân nhiệt, đằng này đến một giọt mồ hôi cũng không có. Có nên cho em ấy uống thêm một liều thuốc nữa không đây? Nhưng muốn uống thuốc thì phải ăn cháo, không biết em ấy có nuốt nổi nữa không.
Tôi ngồi thụp xuống bên cạnh giường, thẫn thờ ngắm nhìn khuôn mặt em ấy. Eunyul khẽ hé mở đôi mắt ngái ngủ, chậm rãi chớp mắt vài cái rồi mấp máy gọi:
“Wonwoo à…”
“Anh đây.”
“Em đau quá…”
Rõ ràng tôi đã tự dặn lòng phải thật mạnh mẽ. Đúng vậy, chuyện em ấy đã đổ bệnh rồi thì không thể quay ngược thời gian để thay đổi được, coi như đây là cơ hội thứ hai để tôi làm lại cho đúng vậy. Tôi phải tỉnh táo để chăm sóc em ấy thật tốt cho đến khi em ấy khỏi hẳn. Tuyệt đối không được để xảy ra chuyện như thế này thêm một lần nào nữa, lần này nhất định phải chăm lo vẹn toàn, không được để xảy ra bất kỳ sơ suất nào. Tôi đã bước vào phòng với một quyết tâm sắt đá như thế. Vậy mà, vừa nhìn thấy gương mặt đỏ ửng vì sốt của người yêu, nghe em ấy thều thào kêu đau, lòng tôi không chỉ xót xa nữa mà như vỡ vụn ra thành trăm mảnh. Mấy lời quyết tâm vừa nghĩ ngoài cửa bỗng chốc bay biến sạch sành sanh.
Vuốt ve khuôn mặt em ấy là điều không thể rồi, tôi muốn nắm lấy tay em ấy nhưng lại sợ làm em ấy đau, thậm chí muốn ghé đầu sát lại bên cạnh em ấy nhưng sợ làm vậy em ấy sẽ thấy khó chịu. Chẳng đành lòng nhìn em ấy chịu khổ, tôi lấy tay che mặt rồi thở dài một tiếng bất lực. “Wonwoo à”, tiếng em ấy gọi tên tôi lại vang lên bên tai khiến tôi bừng tỉnh, mở to mắt nhìn. Nhìn những giọt nước mắt chực trào nơi khóe mắt em ấy mà tôi chẳng thể lau đi, chỉ biết cắn chặt môi bất lực, đúng lúc đó Eunyul chủ động chìa tay về phía tôi. Dù biết chỉ cần một cái chạm nhẹ cũng có thể khiến em ấy đau đớn, nhưng lúc này, khát khao được ở gần bên em ấy đã hoàn toàn chiến thắng nỗi sợ hãi trong lòng tôi.
Tôi cẩn trọng hết mức có thể, dùng cả hai tay nhẹ nhàng bao bọc lấy bàn tay của Eunyul. Giữa đôi môi khô khốc nứt nẻ của em ấy, một hơi thở nóng hổi, gấp gáp khẽ phả ra.
“Đừng buông tay em…”
“Ừ. Anh không buông đâu.”
Đôi đồng tử vừa khẽ hé mở trong giây lát lại một lần nữa giấu mình sau rèm mi. Tôi quỳ sụp bên cạnh giường, nắm chặt lấy tay Eunyul rồi gục mặt xuống nệm. Tôi ước sao đây sẽ là lần cuối cùng em ấy phải chịu đựng trận ốm hành hạ thế này. Không, nhất định phải là lần cuối cùng. Sau này dù có bị người ta cười chê là bao bọc quá mức, tôi cũng sẽ ôm chặt em ấy trong lòng, đi đâu cũng phải mang theo bên mình mới được.
Tôi để em ấy ngủ thêm khoảng một tiếng nữa nhưng cơn sốt vẫn không chịu lui. Nghĩ rằng dù thế nào cũng phải cho em ấy uống thuốc, tôi liền đánh thức Eunyul dậy. Đó là lúc tôi vừa vất vả ép em ấy nuốt trôi được hai thìa cháo đã được hâm nóng đến nhiệt độ vừa vặn. Đến khi tôi múc thêm một thìa nữa định đút cho em ấy, Eunyul bỗng gập người lại, đưa tay đẩy chiếc thìa ra xa. Nhìn em ấy lấy hai tay bịt chặt miệng, cơ thể lảo đảo nghiêng sang một bên, tôi vội vàng lao đến đỡ lấy.
Điều gì đến cũng phải đến. Có vẻ như dù có thể cắn răng chịu đựng nỗi đau xác thịt khi bị chạm vào, em ấy cũng không thể kìm nén được cảm giác buồn nôn đang dâng trào trong cổ họng. Eunyul bấu chặt lấy cánh tay tôi, bước đi loạng choạng vào nhà vệ sinh. Tôi định bước vào theo như một lẽ tự nhiên, nhưng em ấy liền dùng chút sức tàn đẩy mạnh tôi ra ngoài rồi chốt cửa lại. Dù biết em ấy không khóa trái, nhưng đó là một lời từ chối rõ ràng rằng không muốn tôi nhìn thấy bộ dạng này, tôi không thể tự tiện xông vào. Tôi hít một hơi thật sâu để bình ổn lại lồng ngực đang đập thình thịch vì lo lắng. “Nếu cần em ấy sẽ gọi mình thôi”, “Mình đã bảo nếu tự chịu đựng một mình là mình sẽ giận thật mà, em ấy thừa biết mình không nói đùa…”
Nghe những tiếng động trào ra từ bên trong, bàn tay tôi cứ liên tục đặt lên nắm cửa rồi lại rụt về không biết bao nhiêu lần, mãi mới lấy lại được chút bình tĩnh. Tôi đã biết rõ trong hoàn cảnh này mình cần phải làm gì.
Trong lúc chuẩn bị đồ đạc, tôi cứ nơm nớp lo không biết Eunyul có gọi mình trước hay không, nhưng đến khi tôi chuẩn bị xong xuôi và quay lại phòng ngủ, cánh cửa nhà vệ sinh vẫn đóng chặt. Tôi cũng chẳng biết đây là chuyện tốt hay chuyện xấu nữa. Tôi ngồi thụp xuống trước cửa phòng tắm, dồn hết mọi giác quan để lắng nghe động tĩnh bên trong. Ngay khi nghe thấy tiếng thều thào “Wonwoo à…” yếu ớt vọng ra, tôi liền đẩy cửa bước vào. Tôi thậm chí đã chuẩn bị sẵn lý do để bao biện nếu em ấy có gắt lên hỏi tại sao chưa gọi đã vào, rằng “anh tưởng em gọi anh”, nhưng có vẻ như em ấy thực sự cần tôi nên đã chủ động chìa tay về phía trước. Tôi cúi thấp người xuống để em ấy có thể bám vào vai mình, rồi nhẹ nhàng ôm lấy eo em ấy. Ở ngay bên cạnh, tôi có thể nghe rõ mồn một tiếng nức nở đầy đau đớn của người yêu.
“Anh xin lỗi…”, tôi khẽ thì thầm bên tai em ấy, rồi bế thốc cơ thể đã mềm nhũn, không còn chút sức lực nào của em ấy lên.
Tôi đi lấy một tấm chăn mới để thay cho tấm chăn cũ đã bị dính cháo, tiện thể thay luôn cả ga trải giường một lượt. Sau đó, tôi giúp em ấy thay bộ quần áo đã bị dính nước và bọt xà phòng, nhẹ nhàng đặt em ấy nằm xuống tấm ga giường mới tinh, thơm tho và khô ráo. Biết trước kiểu gì chuyện này cũng xảy ra nên lúc nãy tôi mới cố tình chọn đồ thể thao thay vì đồ ngủ cho em ấy, giờ đây nhìn mọi chuyện diễn ra đúng như dự đoán, tôi chẳng biết nên vui hay nên buồn nữa. Chắc chắn từ giờ đến đêm sẽ còn vài lần phải thay đồ như thế này nữa, tôi đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng rồi. Nghe tiếng Eunyul ho húng hắng mà lồng ngực tôi cũng nhói lên, tôi phải tự nhủ thầm trong lòng để trấn an bản thân: “Mọi chuyện mình đều đã lường trước và chuẩn bị rồi, không được hoảng loạn. Thay vì ngồi đó mà xót xa, hãy xem còn thiếu sót cái gì để chăm sóc em ấy cho thật tốt.”
Ngày trước, mỗi lần cục cưng Kongie ở nhà không chịu ăn cơm là Sojeong lại ủ rũ thấy rõ, còn hôm nào nó ăn ngoan là cậu ấy lại phấn khởi chụp ảnh khoe khắp nơi. Hồi đó tôi thấy sự thay đổi cảm xúc của bạn mình thật kỳ lạ, nhưng đến tận bây giờ tôi mới thấu hiểu được cảm giác ấy. Không, phải nói là thấu hiểu một cách sâu sắc. Nhìn Eunyul, người vừa lúc nãy ăn cháo hạt vào là nôn thốc nôn tháo, giờ đây lại có thể nuốt trôi một cách thuận lợi phần cháo được xay thật nhuyễn mịn thành dạng lỏng, lòng tôi dâng lên một nỗi xúc động nghẹn ngào, suýt chút nữa là rơi nước mắt. Sau khi xác nhận em ấy đã uống thuốc an toàn, tôi gom đống áo thun và khăn tắm bừa bộn dưới sàn rồi bước ra ngoài phòng khách.
Trong lúc đang bận rộn chuẩn bị cho các bước tiếp theo, tôi chợt thấy màn hình điện thoại sáng lên. Vừa nhìn thấy là cuộc gọi từ mẹ, tôi lập tức cầm máy chạy ra góc xa nhất ngoài ban công. Nếu để Eunyul nghe thấy tiếng tôi nói chuyện với mẹ, em ấy chắc chắn sẽ không thể yên tâm nghỉ ngơi mà lại rơi vào trạng thái căng thẳng.
– Mẹ thấy con không xem tin nhắn nên mới gọi, giờ này chắc chưa ngủ chứ? Đang bận gì hả con?
“Con chưa ngủ ạ. Con cũng đang hơi bận một chút.”
– Giờ này vẫn còn ở công ty sao?
“Dạ không, con đang ở nhà ạ.”
– Ở nhà mà giờ này còn bận cái gì? Có chuyện gì sao con?
“Dạ… Eunyul hơi mệt một chút ạ.”
– Sao thế? Thằng bé đau ở đâu, như thế nào?
“Chắc là bị cảm mệt thôi ạ. Dạo này chuyển nhà cũng lu bu nhiều việc, với lại mấy hôm nay em ấy cũng có vài chuyện phải lo nghĩ nên hơi kiệt sức…”
Tôi nói vậy là vì sực nhớ đến chuyến đi về quê dạo gió hôm trước, nào ngờ mẹ nghe xong lại bắt đầu cuống cuồng lo lắng, tự trách có phải vì hôm trước bà gọi hai đứa về rồi làm điều gì sơ suất khiến con dâu phải suy nghĩ đến mức đổ bệnh hay không. Tôi thầm nghĩ, nếu sau này Eunyul mà biết tôi nói năng kiểu này làm mẹ hiểu lầm, chắc chắn em ấy sẽ mắng tôi một trận lôi đình cho mà xem. Nhưng lúc này, tôi thà bị em ấy đá vào ống chân cũng được, chỉ mong em ấy mau chóng khỏe lại để mắng mỏ tôi thôi.
Mẹ tôi vì quá lo lắng cho Eunyul mà suýt quên mất mục đích cuộc gọi, đến khi tôi bảo phải cúp máy để vào xem em ấy thế nào, bà mới sực nhớ ra và bảo tôi nhắn địa chỉ nhà mới qua. Bà nói có gửi chút đồ cho hai đứa nhưng lúc này tôi chẳng còn tâm trí đâu mà hỏi kỹ xem đó là đồ gì. Vừa cúp máy, tôi liền gửi định vị qua rồi ném đại chiếc điện thoại sang một bên, vội vã chạy vào phòng ngủ.
Lúc nãy, vì chỉ cần chăn chạm vào người là em ấy đã kêu đau nên tôi chỉ dám đắp hờ lên người em ấy như một tấm lụa mỏng. Vậy mà bây giờ, Eunyul đã tự cuốn chặt cả cơ thể vào trong chăn, vùi mình sâu trong đó và co quắp lại. Mái tóc em ấy đẫm mồ hôi, bết dính lại thành từng lọn. May mà tôi vào đúng lúc. Liệu cơn ác mộng này đã qua được một nửa chưa nhỉ? Nhìn bờ vai Eunyul đang run lên bần bật vì một trận sốt rét tràn về, tôi cẩn trọng đặt lòng bàn tay lên vai em ấy. Thấy em ấy không có phản ứng né tránh, tôi biết cơn đau nhức có lẽ đã dịu bớt. Dù những triệu chứng khác có tồi tệ hơn, nhưng chỉ cần em ấy đỡ đau một chút thôi là tôi đã nhẹ lòng lắm rồi.
“Eunyul à, em thấy sao rồi?”
“…Em lạnh…”
“Ừm, anh biết rồi. Đợi chút nhé, anh ôm em một lát, nếu thấy đau phải bảo anh ngay nhé.”
“Không đau đâu…”
Eunyul thở hắt ra một hơi dài, giống như một quả bóng căng phồng vừa được trút hết khí ra ngoài. Tôi ôm trọn lấy cả cơ thể em ấy đang quấn chặt trong chăn vào lòng, siết thật chặt. Chẳng thèm quan tâm em ấy có đồng ý hay không, tôi liên tục đặt những nụ hôn lên vầng trán đẫm mồ hôi của em ấy cho đến khi tâm trí mình thực sự bình tĩnh trở lại. Nỗi bất lực đến phát điên khi không thể chạm vào em ấy dù chỉ là một đầu ngón tay trong lúc em ấy đau đớn nhất, tôi sẽ để dành để bày tỏ sau, còn hiện tại tôi phải làm những việc cần làm.
“Bụng dạ em thế nào rồi? Có còn buồn nôn nữa không?”
“Không…”
“Anh đi pha nước tắm cho em nhé. Ngâm mình một chút cho ra mồ hôi, lát nữa ra lau khô người, thay bộ đồ mới rồi nằm xuống lại là sẽ dễ chịu ngay thôi.”
“Lạnh lắm…”
“Anh sẽ không để em bị lạnh đâu, không phải lo gì cả. Cứ để anh lo hết, em cứ nằm yên đấy thôi. Nếu buồn ngủ thì cứ nhắm mắt lại đi em.”
Cơ thể bắt đầu toát mồ hôi đồng nghĩa với việc thân nhiệt của em ấy đang dần được điều hòa trở lại. So với tình trạng đáng sợ lúc nãy, người nóng như hòn than nhưng đến một giọt mồ hôi cũng không có, thì tình hình bây giờ đã khả quan hơn rất nhiều. Nhìn đôi môi em ấy mấp máy như muốn nói điều gì đó, tôi không kiềm chế nổi lòng mình mà một lần nữa ôm ghé sát em ấy vào lòng.
“Em xin lỗi…”, vừa nghe thấy tiếng thì thầm nhỏ xíu ấy, cổ họng tôi bỗng nghẹn đắng. Người phải nói lời xin lỗi là tôi mới đúng, vậy mà em ấy lại xin lỗi tôi vì điều gì cơ chứ? Sự xót xa hòa lẫn với niềm thương mến và tình yêu thương vô bờ bến trào dâng khiến sống mũi tôi cay xè.
“Em không có lỗi gì cả, anh mới là người phải xin lỗi em.” Tôi vừa dịu dàng thì thầm vừa lần lượt đặt môi hôn lên hai hàng mi đang nhắm nghiền, sưng mọng vì khóc của em ấy.
Riêng những việc khác thì không nói, chứ việc tắm rửa và chăm sóc cho Eunyul thì tôi hoàn toàn tự tin, bởi đây chẳng phải là chuyện làm một hai lần ngày một ngày hai. Tôi đỡ em ấy vào bồn nước ấm, để cơ thể em ấy ngâm mình một chút cho ấm người lên, trong lúc đó tôi giúp em ấy gội đầu trước. Eunyul lúc này đã bắt đầu ngủ gà ngủ gật, tôi cứ thế ôm lấy em ấy mà nhẹ nhàng tắm rửa sạch sẽ.
Công đoạn tiếp theo chính là một cuộc chiến tốc độ. Tôi tỉ mỉ lau khô từng giọt nước trên người em ấy, quấn chăn thật kỹ để tránh gió lùa rồi bế ra ngoài, nhanh nhẹn mặc vào cho em ấy một bộ quần áo mới tinh. Nghĩ rằng chỉ bật sưởi nệm thôi là không đủ, tôi còn dùng máy sấy tóc thổi một lượng lớn hơi nóng vào trong chăn cho ấm sực lên rồi mới đỡ Eunyul nằm xuống, sau đó bắt đầu sấy khô mái tóc còn ướt của em ấy.
Nếu chỉ làm bấy nhiêu thôi mà có thể xua tan đi cái lạnh thì tốt biết mấy, nhưng nếu cơ thể dễ dàng phục hồi như vậy thì với tính cách của Noh Eunyul, em ấy đã chẳng thốt lên từ “lạnh”. Rõ ràng đang được bao bọc trong tấm chăn đã được sưởi ấm đến mức nóng rực, vậy mà cả người Eunyul vẫn bắt đầu run rẩy cầm cập. Tôi định đứng dậy đi tìm xem còn thứ gì có thể làm ấm cơ thể em ấy nữa không, đúng lúc đó, Eunyul từ phía sau bất ngờ đưa tay túm lấy vạt áo thun của tôi.
“Em lạnh… Wonwoo à… đừng đi…”
Trong số tất cả những lời tôi nghe được ngày hôm nay, đây chính là câu nói chỉ dẫn cho tôi biết chính xác mình cần phải làm gì nhất.
Tôi nhanh chóng thay bộ quần áo đã bị thấm ướt lúc tắm cho em ấy ra, rồi leo lên nằm xuống một bên giường. Ban đầu, tôi định cứ để em ấy quấn chặt trong chăn như thế rồi ôm lấy từ bên ngoài, thế nhưng bàn tay lạnh ngắt của Eunyul từ trong chăn thò ra, khẽ đẩy tôi một cái. Sau đó, em ấy dùng chút sức lực yếu ớt của mình để cố gắng vén một góc chăn lên.
Chẳng có sự từ chối nào cả và tôi cũng chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ xem làm vậy có đúng hay không. Tôi lập tức chui tọt vào trong chăn, ôm trọn Eunyul vào lòng. Chỉ đến khi hai lồng ngực áp chặt vào nhau, đôi chân quấn quýt lấy nhau, tôi mới có thể thở phào một tiếng nhẹ nhõm. Hai cơ thể dính chặt vào nhau không để lộ một khe hở nào cho gió lạnh có thể lùa vào. Cảm nhận được cánh tay đang vòng qua ôm lấy cổ mình hoàn toàn buông thõng, không có lấy một chút lực, lòng tôi lại một lần nữa đau đớn như bị xé rách. Tôi liên tục áp môi mình lên vầng trán vẫn còn lấm tấm những giọt mồ hôi lạnh của em ấy, sưởi ấm cho người con trai của đời mình.
“Đầu em còn đau nhiều không?”
“Ưm…”
“Anh ôm em thế này có được không? Có chỗ nào đau mà em đang ráng nhịn không đấy?”
“Không có…”
“Cần gì nữa thì cứ bảo anh nhé.”
“Em muốn ngủ… nhưng mà lạnh quá…”
Một tay tôi đỡ lấy chiếc cổ đang nghẹo ra sau vì yếu ớt, tay còn lại không ngừng xoa nhẹ lên bờ vai và tấm lưng của em ấy. Cơ thể trong lòng tôi nóng rực như một hòn than, vậy mà cái miệng nhỏ cứ liên tục kêu lạnh khiến tôi xót xa vô cùng, nhưng ngoài việc ôm thật chặt, tôi chẳng thể làm gì hơn được nữa. Tôi cũng từng thoáng nghĩ đến việc đưa em ấy đi cấp cứu. Vào đó nằm truyền một chai nước biển hay tiêm mũi hạ sốt thì hiệu quả sẽ nhanh hơn. Nghĩ vậy, tôi khẽ cúi đầu nhìn xuống định hỏi ý kiến em ấy. Nhưng nhìn dáng vẻ của Eunyul lúc này, gương mặt vùi sâu vào lồng ngực tôi, chỉ còn chút sức tàn để duy trì nhịp thở, tôi thừa biết em ấy sẽ sống chết không chịu đi. Em ấy làm gì còn sức mà di chuyển và hơn hết, việc phải nằm ở một nơi xa lạ đầy người qua kẻ lại chắc chắn sẽ càng khiến Eunyul thêm áp lực. Tôi tự nhủ, nếu đến nửa đêm mà cơn sốt vẫn không hạ thì lúc đó tính sau.
“Đau đầu quá…”
“Đau lắm đúng không, anh xin lỗi. Lẽ ra anh phải chăm sóc em kỹ hơn.”
“Wonwoo à…”
“Anh đây, em muốn gì nào? Uống chút nước nhé?”
“Lạnh… Ôm em đi…”
“Ừm, anh vẫn đang ôm em đây. Nhắm mắt lại ngủ một chút đi em.”
“Em muốn ngủ lắm… Nhưng sợ anh đi mất… Lạnh…”
“Anh không đi đâu cả. Ngoan, ngủ đi em, đừng lo.”
“Đừng đi mà…”
“Anh không đi.”
“Ở lại đây với em…”
“Ừm…”
Tôi từng có lần nghiêm giọng dặn Eunyul rằng, đừng có mỗi khi cần nhờ vả gì mới chịu tỏ ra ngọt ngào với tôi. Tôi bảo tôi ghét cái kiểu mỗi lần muốn đòi hỏi cái gì là em ấy lại híp mắt cười rồi ôm ấp, làm nũng bám lấy tôi. Nhưng nói chính xác thì không phải tôi ghét điều đó, mà là tôi ghét chính bản thân mình, cái thằng đàn ông cứ hễ thấy em ấy làm nũng là lập tức đầu hàng vô điều kiện. Lúc tôi nói câu đó, hai đứa chỉ cười đùa qua chuyện, nhưng sau đó tôi thấy Eunyul bắt đầu dè dặt và chú ý hơn, khiến tôi hối hận mãi. Bình thường nếu tâm trạng vui vẻ, em ấy mới thỉnh thoảng để lộ chất giọng đáng yêu chứa đầy sự nũng nịu ấy, còn dạo này, trừ khi rơi vào những tình huống cực kỳ “đặc biệt” thì tôi mới được nghe lại. Mà ngặt nỗi, những tình huống đặc biệt đó đa phần lại chẳng có gì vui vẻ: khi hai đứa cãi nhau rồi làm hòa, khi em ấy khóc, hoặc là khi đổ bệnh như thế này.
Thật ra, chẳng cần phải cố tình làm nũng thì Eunyul trong mắt tôi đã quá đỗi đáng yêu rồi, em ấy đâu cần phải gồng mình diễn tả những điều đó. Tôi cũng chẳng cần em ấy phải nói năng ngọt ngào làm gì. Tôi thà không bao giờ được thấy bộ dạng này của em ấy nữa, miễn là em ấy luôn khỏe mạnh. Nếu tôi hỏi “Đầu còn đau không?” mà em ấy gắt gỏng đáp “Đau muốn chết đây chứ hỏi gì!”, hay tôi hỏi “Anh ôm em nhé?” mà em ấy phụng phịu bảo “Có cấm thì anh vẫn ôm đấy thôi”, nếu em ấy cứ đanh đá như thường ngày thì lòng tôi đã không thắt lại thế này. Việc em ấy dùng chất giọng thều thào, ngoan ngoãn nói ra hết những điều mình muốn tuy rất đáng yêu, nhưng điều đó càng chứng minh cơ thể em ấy đang yếu nhược đến mức nào. Nhìn người con trai mình nâng niu như báu vật yếu ớt như thế, lồng ngực tôi cứ nhói lên từng hồi đau đớn.
Ngay cả việc ngủ một giấc thật ngon lúc này đối với em ấy cũng là điều xa xỉ. em ấy cứ tựa đầu vào ngực tôi mà ngủ gà ngủ gật, đến khi cánh tay đang vòng qua cổ tôi lơi lỏng ra vì mất sức, em ấy lại giật mình tỉnh giấc. Chỉ đến khi hé mắt nhìn thấy tôi vẫn ở bên cạnh, em ấy mới yên tâm mà lịm đi như người ngất xỉu. Cơn sốt lúc tăng lúc giảm cộng với thể lực đã cạn kiệt khiến em ấy không cách nào chìm vào giấc ngủ sâu được. Nơi hai cơ thể áp chặt vào nhau bắt đầu thấm đẫm mồ hôi. Tôi định ngồi dậy thay áo cho em ấy, nhưng vừa thấy tôi khẽ dịch chuyển, Eunyul đã hốt hoảng bấu chặt lấy tôi với ánh mắt cầu xin, khiến tôi hoàn toàn bất động. “Thôi cứ để em ấy ngủ đã, để em ấy ngủ một giấc thật sâu rồi tính tiếp.” Tôi vừa nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt có phần hốc hác đi chỉ sau một ngày của người yêu, vừa siết chặt vòng tay để em ấy cảm nhận được sự an toàn tuyệt đối.
Cũng may là tôi đã sớm chuẩn bị mọi thứ cần thiết đặt ngay cạnh giường. Cứ cách một tiếng tôi lại kiểm tra nhiệt độ cho Eunyul một lần, tranh thủ những lúc em ấy tỉnh để đút chút nước và nước điện giải. Khi trời bắt đầu hửng sáng, nhiệt độ trên máy đo cuối cùng cũng chạm mốc 37°C. Suốt cả đêm tôi đã phải gồng mình căng thẳng với ý định sẽ lao vào phòng cấp cứu bất cứ lúc nào, giờ đây nhìn thấy con số trên nhiệt kế, đá tảng trong lòng tôi mới thực sự được hạ xuống. Vừa nghĩ bụng “May quá, qua được một ải rồi”, cơn buồn ngủ kéo đến như vũ bão. Thấy Eunyul đã ngủ say, tôi cũng nhắm nghiền mắt lại, tham lam chìm vào giấc ngủ như một kẻ bộ hành khát nước tìm thấy nguồn suối mát. Tôi biết nếu không tranh thủ chợp mắt lúc này thì cả ngày hôm nay sẽ không có cơ hội nữa.
Vì ngủ trong trạng thái vội vã và căng thẳng nên tôi đã nằm mơ. Dù khi tỉnh dậy chẳng thể nhớ nổi tình tiết, nhưng cảm giác như mình đã phải chạy điên cuồng và lăn lộn để tìm kiếm một thứ gì đó, khiến cơ thể khi thức giấc mệt mỏi rã rời, nặng trĩu như một khúc gỗ ngấm nước. Tôi vừa ngáp dài vừa khẽ cử động nhẹ cái thân hình ê ẩm bầm dập của mình. Eunyul, người đã vòng tay ôm lấy eo tôi từ lúc nào, khẽ lầm bầm một câu rồi nhíu chặt đôi mày thanh tú. Tôi áp môi lên trán em ấy, cảm nhận được rõ ràng cơn sốt đã lùi hẳn. Trong đầu tôi chợt nảy ra ý nghĩ lười biếng: “Hay là ngủ thêm chút nữa nhỉ, mệt quá đi mất…”, nhưng rồi tôi lập tức mở bừng mắt tỉnh táo. Giai đoạn nguy hiểm nhất tuy đã qua nhưng tuyệt đối không được chủ quan lơ là, tí nữa là tôi đã sa đà vào sự lười biếng rồi. Đến tầm này thì phải bắt tay vào chuẩn bị cho bước tiếp theo thôi.
Tôi ép cơ thể còn vương vấn chút hơi men của giấc ngủ ngồi dậy. Trong lúc rút cánh tay ra, tôi cẩn thận đệm chiếc gối xuống đầu em ấy để tránh làm em ấy tỉnh giấc, rồi kéo chăn đắp lại ngay ngắn. Có quá nhiều việc phải làm khiến tôi nhất thời chưa biết nên bắt đầu từ đâu. Biết đâu giai đoạn tiếp theo đã được bỏ qua rồi thì sao? Nhìn em ấy ngủ ngon thế cơ mà. Nếu đến giai đoạn tiếp theo thì em ấy làm sao mà nằm yên thế này được. Nhìn ngắm gương mặt của Eunyul đã hồng hào và nhẹ nhõm hơn hẳn so với lúc tối, tôi còn đang đắn đo suy nghĩ thì em ấy đã từ từ mở mắt.
“Em ngủ tiếp đi, vẫn còn sớm mà.”
“…Won-woo à.”
“Anh đây.”
“Lưng em đau quá…”
Đúng là không có chuyện gì tự dưng bỏ qua cả. Nhưng thà thế này lòng tôi lại nhẹ nhõm hơn. Mọi chuyện đều nằm trong dự liệu, cứ theo đúng kế hoạch mà làm thôi. “Anh biết rồi, đợi anh một chút nhé.” Tôi cúi xuống ôm lấy cơ thể đang cựa quậy đầy khó chịu của em ấy một cái rồi mới bước xuống giường.
Lần đầu tiên Eunyul bị ốm nặng như thế này, chắc chắn cũng đã trải qua giai đoạn đau nhức này rồi, nhưng thú thật lúc đó tôi chẳng nhớ nổi mình đã xử lý ra sao nữa. Mà không nhớ cũng phải thôi. Sáng sớm thì đưa em ấy đi cấp cứu, đến công ty thì bị mắng chửi thậm tệ, suốt cả ngày làm việc cứ nghĩ đến bộ dạng tội nghiệp của người yêu mà làm hỏng hết việc này đến việc khác để rồi lại ăn mắng tiếp. Tối về thấy em ấy khó nuốt nên lại ngốc nghếch ép em ấy uống thuốc khi bụng rỗng, để rồi cả đêm phải chứng kiến em ấy nôn nghén vật vã mà đến một cái vuốt lưng tôi cũng không dám làm… Ngày hôm sau đó, đầu óc tôi có khác gì một kẻ mất hồn đâu.
Nhưng đến lần thứ hai em ấy đổ bệnh, ký ức trong tôi vẫn còn vẹn nguyên. Sắc mặt của em ấy khi ngủ trông cũng khá ổn giống như hôm nay, môi cũng có chút hồng hào trở lại. Chính vì thế mà tôi đã chủ quan. Tôi thầm nghĩ may mà mình đã xin nghỉ phép, rồi lẳng lặng để em ấy ngủ trong phòng một mình còn bản thân thì tranh thủ đi dọn dẹp đống việc nhà tồn đọng. Tôi còn thong thả nghĩ bụng lát nữa sẽ nấu cháo gì cho em ấy ăn, định bụng mở cửa vào hỏi xem em ấy thích ăn gì, nào ngờ vừa đẩy cửa bước vào, tôi đã đứng hình vì kinh hãi. Ga trải giường bị xô lệch hoàn toàn, chăn gối rơi vương vãi dưới sàn nhà, dấu vết của một trận vật lộn đau đớn hiện rõ mồn một. Eunyul lúc đó đang cuộn tròn người lại như một chú tôm nhỏ, hai bàn tay run rẩy không chút lực cố gắng tự xoa bóp lấy cánh tay mình, nước mắt ngắn nước mắt dài nghẹn ngào gọi:
“Won-woo à… tay em đau quá… đau chịu không nổi…”
Đó chính là cơn đau nhức cơ bắp toàn thân dữ dội, nó len lỏi và tìm đến từng thớ thịt từ đầu đến chân không chừa một chỗ nào sau khi cơn sốt lui đi. Nếu lúc đó tôi nhạy bén nhận biết được tình trạng của em ấy thì tốt biết mấy, đằng này vì cứ đinh ninh rằng đây là cơn đau nhạy cảm giống như lúc sốt, cái kiểu mà chỉ cần chạm nhẹ vào là đau như dao cứa, nên tôi chỉ biết đứng trơ mắt ếch ra đó, cuống cuồng giậm chân bất lực mà không dám chạm vào người em ấy. Rõ ràng đã nhìn thấy em ấy đang tự xoa bóp khắp nơi như thế, đáng lẽ tôi phải hiểu rằng lúc này việc dùng lực mát-xa là hoàn toàn có thể chứ. Thế nhưng, cứ hễ nhìn thấy Eunyul khóc lóc kêu đau trước mặt là đầu óc tôi lại rơi vào trạng thái trì trệ, mất hẳn khả năng tư duy và đúc kết logic. Cuối cùng, thay vì đợi cái thằng ngốc đang hoang mang tột độ là tôi ra tay, Eunyul đã tự nhận biết tình hình của mình trước rồi chủ động chìa tay về phía tôi. Đến tận lúc đó tôi mới cuống cuồng lao vào xoa bóp cho em ấy, vừa làm vừa tự trách bản thân sao mà vô tích sự và thiếu tinh tế đến thế, rồi lại tự dằn vặt mình suốt một thời gian dài.
Nhưng ngày hôm nay, tôi tuyệt đối không để lịch sử lặp lại. Việc đỡ Eunyul vào bồn tắm chứa đầy nước ấm và giúp em ấy gội đầu thì vẫn giống như hôm qua, nhưng hôm nay tôi đã thêm vào công đoạn mát-xa toàn thân. Lúc đầu tôi còn cẩn thận dặn em ấy nếu đau thì phải bảo ngay, nhưng khi thấy em ấy thoải mái ngửa cổ ra sau thành bồn, đôi mắt ngái ngủ chậm rãi chớp nhẹ đầy hưởng thụ, tôi mới hoàn toàn tự tin. Tôi tỉ mỉ xoa bóp, giải tỏa sự căng cứng cho vùng cổ và bả vai, dùng lực vừa phải nắn bóp dọc theo hai cánh tay rồi chuyển dần xuống tấm lưng trần mảnh dẻ. Trong suốt quá trình chậm rãi xoa miết những vùng cơ bắp vốn luôn bị bó cứng vì áp lực công việc của em ấy, tôi liên tục xả thêm nước nóng vào bồn để giữ nhiệt.
Chẳng biết thời gian đã trôi qua bao lâu, đến mức tôi cũng không phân biệt nổi bộ quần áo trên người mình đang ướt đẫm vì mồ hôi của chính tôi hay là vì nước trong bồn tắm bắn vào nữa. Nhưng nhìn thấy Eunyul thả lỏng hoàn toàn cơ thể, gương mặt đờ đẫn vì thư thái, thậm chí còn biết xót tiền mà cất tiếng lo lắng về hóa đơn tiền gas, tôi liền biết em ấy đã có tâm trạng để đùa giỡn trở lại rồi.
“Trong lúc em ngủ… anh có tranh thủ giở trò đồi bại gì với em không đấy…?”
“Ơ hay, thế em nghĩ anh đã làm gì em rồi nào?”
“Người ngợm em ê ẩm hết cả lên rồi đây này… Cứ như vừa bị ai đánh một trận ấy…”
“Anh mới chỉ tranh thủ hôn em vài cái thôi mà.”
Tôi cứ ngỡ việc ngâm mình tắm rửa đã giúp cơ thể em ấy thư giãn phần nào, thế nhưng khi tôi đang xoa bóp tay cho em ấy, tôi vẫn thỉnh thoảng thấy các thớ cơ ở chân em ấy khẽ co rút lại vì chuột rút. Thế là tôi đỡ em ấy nằm ngay ngắn trên giường để giúp nắn bóp các vùng cơ chân đang thắt nút. Mà ngặt nỗi, cứ hễ chạm vào đâu là em ấy lại nhăn mặt kêu đau ở đó, khiến tôi phải liên tục luân phiên hết mát-xa lại đến chườm nóng cho cả vùng lưng và bả vai, đến mức hai cánh tay tôi cũng bắt đầu mỏi nhừ và nổi cả chuột cơ lên. Đôi bàn tay hoạt động liên tục của tôi đã có cảm giác tê rần và đau nhức. Thế nhưng, so với việc phải bất lực nhìn em ấy quằn quại trong cơn sốt dữ dội ngày hôm qua, tình hình hiện tại đối với tôi đã là thiên đường rồi. Ít nhất thì lúc này Eunyul không còn khóc lóc thảm thiết hay đau đớn đến mức không cho chạm vào người nữa. Chỉ cần nhìn thấy em ấy khẽ hé môi cười với tôi dù chỉ là trong thoáng chốc, tôi đã thấy hạnh phúc ngập tràn. Chỉ riêng việc tôi có thể tự do vuốt ve mái tóc hay mơn trớn khuôn mặt em ấy lúc này mà không làm em ấy đau, đã là một điều đáng để tôi thầm cảm ơn trời đất rồi.
“Anh vất vả rồi… em xin lỗi nhé…”
“Vất vả gì chứ? Anh đang sướng phát điên lên được đây này. Nhờ em ốm mà anh mới có cơ hội được hẹn hò với người đẹp vào ngày trong tuần, lại còn được ở bên nhau cả ngày thế này nữa chứ. Anh thích chết đi được.”
“Tay anh mỏi nhừ rồi kìa… thôi dừng lại được rồi đó.”
“Em không cần phải lo cho anh, cứ việc nằm yên hưởng thụ đi. Mà cấm ngủ đấy nhé. Phải ăn chút gì rồi uống thuốc xong mới được ngủ. Ráng chịu đựng thêm một chút thôi em.”
“Em muốn ăn thịt bò…”
“Hôm qua ăn vài thìa cháo còn nôn thốc nôn tháo ra hết, thịt bò cái nỗi gì mà thịt bò.”
“Wonu à~~”
“Ai cho phép em gọi tên anh bằng cái giọng đáng yêu chết người đấy hả? Em tiêu đời rồi nhé. Cứ đợi đấy, đến khi em khỏi hẳn, anh sẽ ép em ăn thịt bò cả năm cho biết tay.”
Nhìn gương mặt đang nở nụ cười rạng rỡ của em ấy, tôi không kìm được lòng mình mà cúi xuống đặt liên tiếp những nụ hôn vụn vặt khắp trên mặt em ấy rồi mới đứng dậy đi thay bộ quần áo sạch sẽ. Sẵn dịp này, tôi cũng tự cho phép mình nghỉ ngơi một chút. Tôi leo lên giường nằm xuống ngay bên cạnh rồi dang rộng một bên cánh tay. Chỉ chờ có thế, Eunyul liền lật nửa vòng người, rúc gọn gàng vào trong lòng tôi. Tôi siết chặt vòng tay ôm lấy em ấy, trút ra một hơi thở dài nhẹ nhõm. Sợi dây thần kinh vốn luôn căng như dây đàn suốt hai mươi bốn giờ qua giờ đây mới thực sự được nới lỏng.
“Anh vất vả rồi… Em đã rất muốn mình không bị bệnh, xin lỗi vì đã làm anh lo lắng nhé…” Giọng nói dịu dàng, ấm áp của em ấy khẽ vang lên bên tai, khiến cho cái thằng đàn ông trong tôi bỗng chốc lại muốn được mè nheo, vòi vĩnh.
Dù hai cơ thể đã dính chặt vào nhau không một kẽ hở, tôi vẫn cố dùng hết sức lực để ôm em ấy thật chặt vào lòng, gục đầu vùi sâu vào hõm cổ ấm áp của người yêu mà hít hà hương thơm quen thuộc. Giống như những gì tôi đã làm cho em ấy, Eunyul khẽ đưa bàn tay lên nhẹ nhàng vuốt ve, vỗ về tấm lưng và bả vai tôi. Chỉ bấy nhiêu thôi, đã là quá đủ để đánh tan mọi sự mệt mỏi tích tụ suốt cả ngày qua trong tôi rồi.
Còn tiếp…